Phố cũ thu về
Mỗi bận thu về, qua phố cũ
ảo ảnh mờ xa trống vắng đìu hiu
Ta nghe trong hồn khoảng vắng cô liêu
Người dấu yêu, chừ không còn nữa
Lang thang chiều, chờ Ai mỗi bữa
vườn hoang, ủ rũ nửa cánh hoa
thu nhẹ buông từng chiếc lá lìa xa
cành nhung nhớ Người – ta hiu quạnh
Mùa cứ giao, thu buồn nghe lạnh
Chút nắng còn cuối ngõ vu vơ
Xin Ai đừng, để lỡ một vần thơ
về giấc mơ hanh vàng sợi nắng
Bao thu rồi những đêm dài thức trắng
rỉ máu dòng thư, nắn gọt chắt chiu
thương mùa tình ngắn ngủi hẩm hiu
bỏ vắng con đường, nắng thiêu hạ cũ
Ký ức xưa ẩn về giấc ngủ
Đâu mùa thu cũ ở trong ta ?
cứ lang thang lặng lẻ mùa qua
thời gian đọng thẳm sâu ngày nhớ
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét