Thứ Hai, 26 tháng 12, 2016

Lệch

video


Lệch!
Lệch chăn
Nhớ...
Ấm hơi người
Mùa xuân lệch
Gió chơi vơi
Se buồn
Giọt nắng lệch
Tím hoàng hôn
Tình yêu lệch lối
Ta còn nhau không?
nhà thơ Ngọc Yến Huỳnh
chếch trăng
nửa nguyệt…
gác buồn
“Lệch chăn”
se lạnh
từng luồng thu phong
Tình lệch về phía
mênh mông
Tim lệch
về góc
trống không miền buồn.
Nhà thơ Tran Du Thuy
Vâng tôi vừa ngồi học thu thanh qua một cái trang thiết bị đã cũ vừa giở từng bài thơ của chị Ngọc Yến Huỳnh ra đọc và ngâm nó trên nền nhạc dân tộc.
Bài thơ viết thật hay và rất "tình"...cái tình ở đây là nó đã nói đúng cái mà tác giả muốn nói. Đúng như thế chỉ có mấy câu thơ mà nói "đúng tim" cái "Lệch" ở đau đó...
Tôi lại đọc bài thơ họa của một thi sĩ nào đó phía dưới với cái tên không có dấu...đầy tính ẩn dụ và khó luận ra tên thật. Nhưng dù là họa lại bài thơ của chị Huỳnh Yến Ngọc thì nó cũng lại là một tiếng lòng. Mạn phép họ tôi ngâm theo cách nói chuyện...tự nhiên mộc mạc như thế và thấy nó có chung một cái tên "Lệch" cũng tuyệt vời.
Tôi bật cái amly lên...ừ rất mộc để thấy một cái "Lệch" ở đời, ở mỗi người và có thể ở tôi, anh, chị và các bạn.
Ừ có khi thế nhỉ...chết khéo lại "lệch" thì bỏ...mợ!!!
Chắc giờ này chị đã ngủ...chắc chưa đâu. Chị bảo...chị ngóng bài thơ ngâm của Hòa mà.
Chị kính yêu...một tiếng hò lay lắt trên sông vắng
Có tiếng bài thơ "Lệch" của chị cùng theo...
Trong veo một tiếng lòng...
Đêm bên ấy đã khuya lắm
Bên này đã tối và rét cóng
Nghe "Lệch" để nhớ nhà!
Trần Minh Hòa
kính tặng chị kính yêu Huỳnh Ngọc Yến
11-12-2015

Chủ Nhật, 18 tháng 12, 2016

Lời bi


Nhớ và quên

NHỚ VÀ QUÊN
Có những điều đáng nhớ
Mà sao ta lại quên
Có những lúc hững hờ
Nỗi nhớ lại ập đến
Một trời đầy kỷ niệm
Sao người mãi đi tìm
Nhớ buổi hoàng hôn tím
Mỏi rồi đôi cánh chim
Con đường xưa năm nào
Hàng me vẫy tay chào
Lá vàng vương trên áo
Nhớ lời yêu ngọt ngào
Em quên ngày xưa ấy
Thuở tóc gió thôi bay
Nhớ đôi bờ vai gầy
Má ửng hồng thơ ngây
Chuyện đời quên và nhớ
Tình cờ gặp ngó lơ
Dẫu muôn vàn cách trở
Ta quên rồi ... giấc mơ

Hiệp Kim Áo Tím

Đừng…
ừ! người cứ quên đi
nhớ chi mùa kỷ niệm
hồn tôi chừ chết liệm
tiết kiệm cả thương yêu
số phần tôi hẩm hiu
rong riêu đời đá sỏi
trái tim đà cằn cỗi
người hờn dỗi làm chi
ừ! người cứ đi đi
tôi có khi đã chết
tình ư!? giờ chấm hết
loang vết buồn tháng năm
người đừng gắng, đừng thăm
khoảng trời xưa dấu ái
lỡ rồi duyên ngang trái
mình tôi hái trái buồn
xin quên hết ngọn nguồn
quên vui buồn, hờn giận
cuộc tôi đời lận đận
người đừng nhé bận tâm
Duthuymiengiang

Dối

Dối…

Em là hoa hay bóng hoa?
Long lanh sương đọng
Mưa nhòa, nắng phai
Thời gian đong đếm mệt nhoài
Chút nương náu
Gánh đọa đày yêu thương

Cành nhan sắc tựa vô thường
Đóa hư không
Trĩu vấn vương
Mơ hồ…
Đêm chong đêm
Trắng
Đợi chờ
Ngày phơi ngày
Vắng
Vật vờ hương bay

Cõi người
Trót lỡ đắm say
Tình trăm năm
Vắt chưa đầy trái tim!

Ngọc Yến Huỳnh

Nguyệt…

Em là nguyệt hay bóng nguyệt
vạnh tròn, tàn khuyết
mãnh liệt, ngu ngơ
làm cho thi sĩ dại khờ
hồn khao khát
tim vật vờ… lêu xêu

dát vàng ru giấc bồng phiêu
hồn quang gánh
giấc mơ yêu
ngập đầy…
vận ngữ thơ
tỏa
phơi bày
lời châu rơi
rớt
đọa đày nhân gian

cuộc trần
sinh kiếp đa mang
đành thôi vậy
chút ngổn ngang…cùng tình!

Duthuymiengiang

Trống

Trống...

Lòng tôi căn phòng trống
Xin đừng tạt gió vào
Bốn bề không kín cửa
Ngày rã mục đời nhau...

Đừng mang hương hoa lại
Giấc mơ xưa nát nhàu
Tình khô nên vỡ vụn
Nước mắt làm gì?
Đau!

Tôi một đời không thấy
Thì tìm gì?
Nơi đâu?
Tôi một đời không biết
Thì cần gì?
Về sau?

Ừ, mưa rồi sẽ tạnh
Ngày mới lại tươi màu
Sao lòng tôi vẫn trống
Buồn ơi, đừng khua nhau!




Vắng…

lời thì thầm nghe đau
chênh chao mùa trống vắng
phải tình là rất ngắn
đêm trắng hồn rỗng không

ai mòn mỏi đợi trông
giấc hư không huyễn hoặc
tình đau tình phó mặc
đời khúc ngoặc… quạnh
…mông

phận một đời ruổi rong
hỏi thiết gì?
tìm kiếm!
tôi nửa đời từng nếm
biết còn đau!
vậy không?

gió ơi gió mênh mông
mang đêm đông hoang lạnh
tình trót rồi bất hạnh
xin buồn chạnh thôi va!

Duthuymiengiang

Gửi người tình thua

GỞI NGƯỜI TÌNH THUA

Này anh...tôi chỉ là cơn gió.
Lỡ đi hoang lên chốn thiên đàng.
Rồi một hôm bị đày xuống phố.
Vô tình làm cơn mộng đời anh.
.
Hồn tôi đây còn vài mảnh nhỏ.
Vá làm sao cho được đời ai.
Thôi thì tôi xin nhờ lá cỏ.
Vá dùm anh một mối duyên sau.
.
Để ngày mai không còn tôi nữa.
Lệ khô ai chia xẻ cùng người.
Nếu thấy buồn xin anh đừng khóc.
Bởi chẳng thể nào,chẳng thể nào...
...( tôi dỗ được đời ai...)


Xin người…

Xin người đừng làm ngọn gió
đem tôi đi về “chốn thiên đàng”*
cũng xin mà đừng làm con nắng
sưởi hồn tôi trong cõi phế hoang
trái tim tôi tự lâu đã chết
đang đi vào hồi kết cuộc trần
mai này thôi cận kề với cỏ
thì cần chi duyên nợ thanh tân
Hồn tôi ư!? chỉ còn “mảnh nhỏ”*
Van người mà đừng tỏ, đừng bày
“nếu thấy buồn”* cũng đừng than khóc
xác thân tôi mục rữa từng ngày
(…đừng dẫm lên tôi dưới gót hài
đừng dỗ tôi giọt dài mi lệ.)

(*Lê Uyên Phương)
Duthuymiengiang

Nắng xưa

NẮNG XƯA
*
Nắng có còn về đêm nay nữa không
sao nắng mất xuân thì cho tim héo
nắng dậy trễ nên chiêm bao thật rỗng
nắng không hồng như thuở mới biết yêu
*
Em cũng dại khờ nghe thơ quyến rũ
ôm tim mình đưa tặng hết cho anh
ngày chưa anh, nó với em vô chủ
giờ thương nhiều nên mắt nó long lanh
*****
Trời đang xanh, chợt mây đùn, tím thẩm
rồi buồn buồn rũ xuống những rào mưa
em không kịp gom tình vào địa cấm
chờ mưa khô lúc ấm lạnh giao mùa
*
Mưa cũng tệ, hùa mây làm mắt khóc
nhớ chuyện người đi lạc chốn thiên thai
tuyệt như bóng nắng xưa vờn trên tóc
nắng xa rồi nên tóc trắng màu mây
*
Đêm thao thức, ngồi thảo thơ, nhớ nắng
nắng thôi về nên mặn chảy quanh tròng
em úp mặt gối đầu lên khuya lặng
nghe chân buồn chạy trên phím mùa Đông

Đông hương

Cùng nắng

Này tia nắng sao mãi đi rong
để hồn ai trống không hoang lạnh
nắng quên về tim ta trống rỗng
đêm hoang mơ vùi giấc tình xanh
ta ngù ngờ lạc từ, lạc ngữ
dòng thơ buồn ướm thử tình ai
thuở chưa quen biết tim “vô chủ”
nên hẹn hò ấp ủ vùi say
*****
Tình đang nồng, bất chợt về giông bão
phủ dập dồn hai nẻo chia ly
yêu chưa kịp thử mùa trái cấm
chừ âm thầm ôm mối tình si
dòng dư lệ xin ai đừng khóc
nắng tắt rồi đêm cũ lẻ loi
ta mình ta ngồi buồn một góc
hỏi mây trời có tự dừng trôi
có về không!? giùm ta chút nắng
hong khô mi giọt mặn “quanh tròng”*
sưởi tim ai xua hồn trống vắng
lời tự tình bừng ấm tim trong
(*Đông Hương)
Duthuymiengiang