Thứ Bảy, 11 tháng 11, 2017

Đàn ông anh...

ĐÀN BÀ EM VỐN VẬY...!
Dạ Thy ( Lưu Thị Thẩm )

Điều mà anh mang đến
Rồi anh cũng mang đi
Điều mà em từng nhận
Trong lòng em khắc ghi.

Tình yêu không có lỗi
Sao ta phải giận hờn
Vén tóc mai để thấy
Hôm nay đời đẹp hơn.

Những gì đến. Đã đến
Những gì qua . Đã qua
Xin anh đừng nhắc lại
Quá khứ xem như là

Là gió của ngày cũ
Là mây cuối trời xa
Bao yêu thương đã có
Xem như một món quà
...............
Nhủ lòng đừng tiếc nhớ
Nhủ lòng đừng luyến thương
Mà ngộ ghê anh ạ
Tim em thật ngoan cường

Đàn bà em vốn vậy
Nghĩ mà chẳng thể làm
Lấy mỏng manh che đậy
Ngực buốt gầy. Vẫn cam!.


Đường đời dài rộng quá
Nên nhiều lắm thăng trầm
Em phải cười, anh ạ
Đậy nỗi buồn thâm tâm!

Đàn ông anh thay đổi
Duthuymiengiang

“Đàn bà em vốn vậy”*
anh đã nhận ra mà
yêu là cho, là nhận
cõi lòng luôn thiết tha

Mặc cuộc trần đen trắng
em chả giận, chả hờn
bao dung và tha thứ
em nào tính thiệt hơn

Em như làn gió mát
em như ánh trăng thanh
sóng lung linh vàng dát
suốt bước đời. Riêng anh

Cả trái tim dành tặng
cả trắng trong em dâng
“đàn bà em vốn vậy”*
chẳng ngại gì bâng khuâng

-------------

Đàn ông anh thay đổi
đeo đuổi điều viển vông
chạy theo bao phù phiếm
để một đời em mong

Một ngày chân mỏi gối
quay lại tìm bến bờ
đàn bà em tha thứ
quên anh ngày nhuốc nhơ

Anh biết trời lồng lộng
anh biết gió thênh thang
lỗi lầm anh dựng tạo
em nửa đời đa mang

(*) Dạ Thy

Ta nhắm mắt

Ta Nhắm Mắt Trong Đêm Nguyệt Thực
Trúc Linh Lan

Người có mười năm để nợ
Ta suốt cả đời đi vay,
Một mùa trăng tròn đầy,
Một đời mây vô định, 
Một mùa thu bao nhiêu lá rụng, 
Sợ chạm vào tim sẽ vấn vương. 
Chỉ một lần làm kẻ nợ yêu thương 
Sao nước mắt đầy vơi 
đêm thao thức 

xòe tay ta xin một điều ước, 
Nửa vầng trăng lưu lạc quay về. 
Ốc mượn hồn nên lạc mãi bến mê 
Ta mượn sóng để bạc đầu mong nhớ 
Biển có lặng lòng đại dương cuồng nộ 
Nhấn cả trăng sao – 
trôi nổi bồng bềnh… 
Thuyền một mình hát lý lênh đênh 
Chông chênh quá giữa biển buồn số phận 


Con dã tràng xe một đời lận đận 
Nợ duyên mình lở câu hát phu thê. 
Người trả nợ cuộc tình - trả nợ trái tim! 
Ta đau đáu đi tìm, 
nửa vầng trăng đã mất, 
Ta nhắm mắt trong đêm nguyệt thực, 
Thấy câu thơ mình lơ lửng nửa vầng trăng.


Ta buông mình rớt đáy vực sâu
Duthuymiengiang

Người nhắm mắt trong đêm nguyệt thực
ta buông mình rớt vực đáy sâu
mười năm thì có gì đâu
so với bể dâu thay đổi
hơn nửa cuộc người mòn mỏi
dõi theo phù phiếm nhân gian
được gì khi tim trót đa mang
chỉ nhận lấy bao ngổn ngang sân hận

Bao lần bôn ba thử cùng thời vận
nhưng sao
cứ mãi lận đận lao đao
đêm khát khao
một nụ môi trao…nồng ấm
mơ một lần trái cấm
băng mình trong sấm sa mưa
mà tình vẫn chưa
bởi lạc trời sao thưa…loi lẻ

Chừ đã qua rồi một thời tuổi trẻ
qua rồi bao mới mẻ ái ân
trái tim già nua không còn dám hiến dâng
nên chỉ sót còn chút bâng khuâng, luyến tiếc
ta tìm gì đây người
trong màu mắt biếc
chút xa xưa tinh khiết giọt sương mai
khi con đường tình đã trót chia hai
thì bờ vai cũng nào đâu còn nữa

Đêm đã sâu

Ngày đã cạn cùn.

Còn có gì đâu, ngày đã cạn cùn
Ngỡ buồn đau đã vào cơn hấp hối
Ngỡ thời gian không thể còn phạm lỗi
Ngỡ an nhiên như chồi biếc bắt đầu

Ngỡ bao năm qua mưa nắng dãi dầu
Lòng đã tịnh, đã thôi mùa giông bão
Trái tim khép, giữ nhịp đều giả tạo
Nụ cười đóng khung gồng gánh bao điều...

Cớ sao biển đời vỗ sóng cô liêu
Vô tâm đập, vỡ tan bờ che chắn
Giữa xơ xác, ta tìm ta hoang lạnh
Cố vùi chôn bao đắng đót riêng mình


Chút chạnh lòng, thương lắm kiếp phù sinh
Như hạt bụi đâu thể nào chọn lựa
Mai mốt nơi này ta không đến nữa
Chỉ giọt mưa buồn nhớ nhớ quên quên...



Đêm đã sâu
Duthuymiengiang

Đêm đã sâu ta vùi trong quên nhớ
giấu buốt đau vào góc kín tim cùn
tưởng đất trời chẳng khi nào lầm lỡ
nào dè đâu cũng có lúc lệch chùng

Ta lầm lủi đi qua ngày gió chướng
tìm an yên sao dầy đặc bão giông
mơ hạnh phúc mà nào đâu có thật
nên đành thôi phận kiếp long đong

Giữa cuộc người trắng đen_ thay đổi
biết tìm đâu cội rễ yêu thương
chân lê lết gối chùng mòn mỏi
một mình ta lạc cõi mù sương

Đã biết rồi_nhân gian bạc thếch
ta chỉ là hạt cát nhỏ nhoi
rồi cũng sẽ trở về biển cả
chỉ xót ta loài lạc, mồ côi…

Thứ Sáu, 10 tháng 11, 2017

Nghe cay

NGỌN KHÓI NHỎ
Hương Hoàng

Mưa !
Thu qua không một lời
Lá sấp vàng mặt cỏ
Con tim triền miên rơi

Ta tìm ta lạc lối
Trong cạn chiều nắng trôi
Thấy mình trên di ảnh
Của ngày xưa - mỉm cười

Bước đời chân chai sạn
Hài tuổi thơ chật rồi
Muốn ngả vào rơm rạ
Mắt lưng tròng... Mẹ ơi...


Trái tim thì nhỏ bé
Biển đời muôn bão giông
Ta như ngọn khói nhỏ
Lẫn vào trong chiều đông.


Nghe cay…
Thuydutran

Đông !
Thập thò ngoài khung cửa
heo mây se lạnh hồn
tử đồng ươn ướt mặn

Em rời ta… dấu lặng
để nỗi niềm chơi vơi
chừ dốc đèo từng chặng
ta một mình tụt rơi

Miền tình tim khô cạn
đã qua những tháng ngày
có em trời sáng lạng
giờ hoàng hôn nghe cay

Nhớ ngày nao ước nguyện
mà sao giờ chia xa
phải đời là câu chuyện
ta mình ta diết da

Thứ Năm, 9 tháng 11, 2017

Khạo khờ

Tình yêu!
Ngọc Yến Huỳnh

Khi em bất chấp đêm
Lao đến anh và níu giữ
Khờ dại ước thời gian ngừng lại

Chỉ một choàng tay
Chỉ một bờ vai
Đủ cho em ấm áp
Đủ cho trái tim đập nhịp… bắt đầu!

Như vì sao xa thầm lặng, có sao đâu!
Dẫu ánh sáng ngày không cho anh nhìn thấy
Dõi theo anh - tình yêu nồng cháy…

Nhận ra nhau chỉ trái tim này
Ngu ngơ - bỏng rát
Sợi chỉ trăm năm
Xin đừng thất lạc.

-------------



Khạo khờ
Duthuymiengiang

“Khi em bất chấp đêm”*
anh đầy thêm nỗi nhớ
ngu ngơ tạo duyên cớ…ta ghì

Một ánh mắt thôi
một nụ môi thôi
thiếu trôi vào cùng tận
thiếu cho nhau bao nhiêu bận…bồng phiêu!

Nào phải đâu lần đầu mình biết yêu
đêm hay ngày hỏi biết bao nhiêu là đủ
Em! Ta rủ nhau vào_ cõi mộng mị hoan thiên…

Lần mò gì bờ ngực du miên?
khạo khờ_chất ngất
gắn chặt ngàn năm
xa xăm không lạc.

(*) Ngọc Yến Huỳnh

Đắng...một thời

Ngẫu hứng thời gian.
Ngọc Yến Huỳnh

Sạc pin đầy
Ra quán cà phê
Bất chấp thời gian lăn bước.

Nhạc du dương giai điệu ngày xa khuất
Ta vấp vào kỷ niệm
Ứa buồn
Ngỡ đã lãng quên.

Cõi người
Thế giới riêng
Cà phê rơi...
Yên lặng

Web trôi...
Nhấp đắng
Giọt sương nào trắng tóc
Rơi thêm...
-------------


Đắng…một thời
Duthuymiengiang

Nhấp giọt cà phê
nghe vị đắng
loãng tan

Điệu nhạc trầm buồn oán than góc khuất
giấu ký ức
một thời
u uất

Giã từ cuộc chơi
giọt mặn rơi
…rơi

Face buồn…
còn đó một nơi
cuối phố cà phê
chơi vơi, tĩnh lặng…

Đêm...