Thứ Hai, 19 tháng 11, 2012

GIÓ VÔ THƯỜNG

Gió vô thường


Tôi chờ ngọn gió vô thường.
Vành trăng lõa thể bên đường đợi ai ?
Cỏ vàng thao thức chờ nai
Đông buồn chưa ngũ thu phai giao mùa

Chờ Người một ngọn gió lùa
Tôi lênh đênh kiếp mấy mùa thời gian
Cánh rừng chim đã bỏ hoang
Ru Người xưa cũ mênh mang hảo huyền

Thuở tâm chiu chắt một miền
Mi hàng giọt nhỏ ngọc tuyền còn rơi
Trong Người dĩ vãng chơi vơi
Sông trăng thả ánh vàng lơi sợi chùn

Giấc mơ Người đến lạ lùng
Con tim trổ mã bão bùng đêm qua
Lênh đênh trôi kiếp phù sa
Xưa ru Tôi ngũ ngân nga mộng thường

Người răng nguyệt thẹn hoa nhường
Lặng yên tôi ngắm tỏ tường khiết tinh
Nghiêng mình vệt sáng tú tinh
Đêm bay góc sáng lung linh chân trời

Trong Tôi là mộng hay đời
Mà sao đồng tử rạng ngời chân phương
Vô thường xin cõi tựa nương
Giấc mơ kỳ lạ nhớ thương không Người ?

Thuydu 

Chủ Nhật, 18 tháng 11, 2012

MÔNG MÊNH

MÔNG MÊNH…

Mộng Người nửa giấc khẻ trao
Mênh mông ru giấc chiêm bao nhé lòng
Nửa Ta nối lại thành vòng
Lời tình Người chẻ nghe lòng xuyến xao

Niệm từ dành để Người khao
Sương mù chợ đến Tôi trao hạt hồng
Mai này nếm giọt rượu nồng
Men Người trộn với giọt hồng bâng khuâng




Mộng qua lắm ngõ gian truân
Phối âm tình thoáng hồi luân ngại ngùng
Môi đây thử nụ chớ dừng
K‎ý hôn dư vị nụ mừng phiêu diêu

Tóc hương ngào ngạt miền yêu
Thở sâu hòa trộn men yêu nụ nồng
Tứ tình như đã bồng bồng
Hương nguyên Người tặng nặng lòng một Tôi

Phía Người dâng miếng trầu vôi
Bên Tôi chờ giữ tình trôi đến mình
Người ru một khúc hữu tình
Tôi sâu trong giấc men tình mông mênh

Ừ ! môi Tôi sẽ đặt lên
Nụ hôn chờ đợi chẳng quên bao giờ
Trong Tôi luôn một nửa chờ
Bốn chiêm bao đó ai ngờ trong nhau

Thuydu 



Thứ Bảy, 17 tháng 11, 2012

Ở TRỌ VẾT TÌNH

“bâng khuâng . rồi ngớ ngẩn mong
vết tình để lại quặn trong hồn mình” 
từ "BÂNG KHUÂNG CHẤP CÁNH" ĐHT




Ở trọ vết tình

Ngẩn ngơ, quặn thắt vết tình
Bâng khuâng để lại hồn mình người xa
Bay tìm giữa chốn phong ba
Trùng khơi lạc lỏng trong ta miền người

Thời gian xóa mất nụ cười
Xưa ngày ngang dọc chín – mười nhớ thương
Đêm về mộng vỡ rơi sương
Biển khơi dậy sóng tơ vương rối nùi

Tịnh yên phản phất hương mùi
Bồng phiêu hồn thoát giấc vùi mạc hoang
Giữa đời bỏng rát giọng khan
Hải hồ dừng gót thu sang héo gầy


Hạc Hoàng xoải cánh đêm ngày
Gót chưa dừng được phận này còn đau
Hư vô vụn vỡ lời trao
Đổi từ tình ngữ kiếp sau đợi chờ

Giăng ngang một góc sương mờ
La đà lòng lạnh hững hờ thu phai
Rừng già lạc bước chân nai
Biết chừ có thấy từ ai tắt cười

Sinh linh cũng một phận người
Có người hạnh phúc, sao người ủ ê ?
Hay trời cao tạo bến mê ?
Vết tình còn đó Sao Khuê đâu rồi ?

Trăm năm một dáng ai ngồi
Sông đời khúc khuỷu còn bồi phù sa ?
Ấm lòng còn lại lời ca
Vết tình ở trọ trong ta một đời

Thuydu 

Thứ Sáu, 16 tháng 11, 2012

CẤT HỘ NGƯỜI



Cất hộ Người…




Tôi xin cất hộ Người ...
chút lặng lẽ cuối mùa
Nơi chẳng có gì là tất cả
Chẳng còn trái tim
Chẳng còn hờn dỗi
Chẳng nhớ, chẳng thương
Chẳng có nắng trên đầu

Bởi nàng thơ 
dần mất những nhiệm mầu
Nên lặng thinh
đời không còn màu sắc

Buổi giao mùa không gian xám ngắt
Thu đi…ừ ! đông chớm lại sang
Biết rằng tình đã đi hoang
Trên chiếc lá trái tim Người ngoan ngũ

Chẳng có mới – nhưng là còn cũ
Chiếc lá thu ấp ủ vụn về
Ngày Tôi về - Người có thay áo mới ?
Trái tim Tôi còn – mất hởi Người ?

Có còn nụ cười
Hay chẳng còn gì tất cả ?
Chẳng có thương, chẳng có nhớ bởi lặng thinh
Lời hẹn ngày xưa vẫn giữ trung trinh
Nhưng sao chút bình minh giờ cũng tắt

Xin cất giữ những gì đã mất
Nổi bâng khuâng và cả thầm thì
Giữ tất cả những gì
Nơi trái tim Người từng khẻ

Cần gì dối dang trong mới mẻ
Tôi cất hộ Người lời lẽ từ tâm

Thuydu 

HẠT CHỜ

Hạt chờ



Người hớp trăng vàng hong sông lạnh
Lang thang tìm hoang lạnh kiếp xưa
Mây xuống thấp, chợt bỗng rào mưa
Bóng song thưa, đỉnh sầu đi lạc

Lừng không vang, du dương nhã nhạc
Ý từ chương thơ hạt lung linh
Tử đồng tâm ẩn khuất ánh tinh
Xiêm the mỏng tuyết trinh hồng dáng

Dạ mông mênh. nhật chưa kịp sáng.
Đỉnh tình xa, chiều ráng tím vương.
Ngự lừng mây, hài gót nhẹ nương
Thăng trầm kiếp nồng hương cô phụ

Vân phiêu du hỏi có ngày hội tụ
Đêm trùng tu thật thụ chạm va
Ngỡ ngàng trôi trên đỉnh tình xa
Người – Tôi hớp chút bao la hạt chờ

Thuydu 

Thứ Năm, 15 tháng 11, 2012

CÕI NGƯỜI

Cõi Người


Cõi Người đi quạnh quẽ mông mênh
Tâm chênh vênh vì nhiều mất mát
Có và không nỗi lòng tan nát
Giọt thầm rơi nhỏ cát mạc hoang

Tôi một Tôi, một kiếp lang thang
Con thuyền nan một đời trôi nổi
Nước triều dâng như hờn, như dỗi
Vớt vát buồn cho mỗi đêm côi

Chưa một lần cập bến đã trôi
Mãnh tim đau còn thôi lành lặn
Niệm bao lần hồ sầu ngụp lặn
Thoát đặng đâu bởi nặng bến mê

Bước giữa đời cùng với ủ ê
Bóng lê thê mai về lạc lối
Ngọn sóng tình tái tê đêm tối.
Đợi một ngày mỏi gối chùn chân

Cõi Người đi từ thuở bến xuân
Cõi Tôi về bâng khuâng ngõ vắng
Chiều hoàng hôn có còn chút nắng
Sưởi Người – Tôi, giọt nắng hững hờ

Giữa biển khơi đâu bến đâu bờ ?
Giăng sa mưa, mịt mờ trắng xóa.
Có vượt qua cõi người gian trá ?
Tim từ nhau hóa đá bao giờ ?

Thôi thì thôi làm kẻ dại khờ
Đời mục du đâu chờ dấu ái
Cứ cắn môi chịu điều ngang trái
Chỉ mong ngày nếm trái niềm mang

Chốn thâm u tìm một bến sang
Ngày hồng hoang đợi hồn hóa kiếp
Đời khổ đau thôi đành đi tiếp
Một Người – Tôi, một kiếp sinh linh

Thuydu 

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2012

THƠ

Thơ 

“ …..Thơ chung thủy thắp lòng ta ngọn lửa
Biết ơn thơ dù đời có lọc lừa” ....Mỹ Trinh.



Thơ là những bến dừa
Nửa tuổi thơ  bên dòng ta tắm
Thơ là những ngữ ngôn đằm thắm
Ru ta vào say đắm tình nhân

Thơ hóa thành ngọn gió lâng lâng
Đem ta đến dáng yêu từ thuở
Thơ bay cao khi tim rộng mở
Và chìm sâu khi đã lạc nhau

Cũng có khi thơ muốn được trao
Niềm khát khao một thời bão lửa
Là cái lúc trong ta lần nữa
Tìm yêu thương một nửa đợi chờ

Thơ từ tim ấp ủ từng giờ
Tự vỡ bờ khi vừa đủ chín
Nhưng khi  thơ câm nín
Là lúc lời thơ... đan kín đau thương

Những nẻo đường lắm tai ương
Thơ bên ta làm gương soi tỏ
Khi thơ nhuốm màu hồng đỏ
Là lúc ta rỏ đời dối gian.

Trong những nẻo đường lang thang
Thơ giúp ta chọn lối riêng mình.
Vận thơ luôn là hai chữ chung tình
Ca ngợi… trái tim yêu bất tử

Có đôi khi thơ là phép thữ
Giữa thật lòng và giữa dối gian
Lắm khi chỉ một áng mây ngang.
Thơ cũng hóa tình tan thành hợp.

Có lúc những mỹ từ trong thơ làm ta choáng ngợp
Nhịp thở khát khao bỏng rộp hồn ta
Trải dài những thảo nguyên bát ngát bao la
Màu xanh thẳm hương hoa cỏ dại.

Từ thuở xưa thơ luôn kể lại
Những chiếc lá vàng của buổi thu sang.
Những gót chân Nai nhè nhẹ dẵm lang lang
Lên thảm lá vàng… âm vang xào xạc

Thơ cũng kể về bầu trời bàng bạc
Tuyết phủ rơi tình lạc hóa băng
Lối độc hành lầm lủi bước chân
Một mình đơn lẻ giữa trời lạnh giá

Thơ cùng ta chắp muôn nghìn mãnh vá.
Sẹo tình đời hóa đá hồng tâm
Từ trong thơ phát những thanh âm
Trầm – bổng – du dương – cuồn cuộn

Ta yêu thơ dẫu là rất muộn.
Nhưng nàng thơ vẫn cuộn tơ vương
Bởi biết rằng tìm một người thương
Thì trong tim mãi còn ngọn lửa

Thơ luôn  vực… cho ta lần nữa
Đứng dậy đi… “ dù đời có lọc lừa”
Tình thơ ...luôn bảo nhân thế phải chừa.
Xa cái ác…thơ muôn đời bất tận

Thuydu