Chùng…
Nợ này xin trả kiếp sau
Thương ai chỉ cuộn quắn nhau chỉ mành
Ba sinh vạn kiếp để dành
Một sương, hai nắng vượt gành chênh chao
Trưa miền xứ nắng xin trao
Thoảng cơn gió nhẹ nghe nao tim chùng
Đường buồn lóc cóc não nùng.
Nhịp xe thổ mộ tận cùng bến mê

Thu xưa sáo nhặt hồn quê
Bồng phiêu non nước dịch xê quay cuồng.
Cố hương tìm lại cội nguồn
Niềm vương quay quắc, luân cuồng đê mê
Dọc xuôi ngàn dặm sơn khê
Vần thơ thêm chút say mê rượu nồng
Thắm môi sâu lắng cõi lòng
Ngát thơm hồng má bềnh bồng tơ duyên
Nụ hôn tình đậm chung riêng
Người đan thảm mộng mãn viên sợi hồng.
Xưa ru vào giấc mơ lòng.
Nay se duyên muộn tình nồng vấn vương.
Thuydu
Xin đừng…
Em đừng váy áo nhẹ tênh…
Gió mơn man
Gió bồng bềnh
Gió trêu
Gió hớn hở
Gió nghiêng xiêu
Gió tung tẩy
Gió đánh liều
Gió bay
Có cơn gió lạ chiều nay
Hớ hênh chạm
Hớ hênh lay
Bên thềm
Em cười vẫn nụ tươi nguyên
Nào hay làm rụng nhịp tim
Bồi hồi…
Xoáy nhiều chi hỡi gió ơi
Mong manh tơ lụa giữa trời
Dễ say…
Đừng làm anh phải quắt quay!
Ngọc Yến Huỳnh
Gió ơi…
Gió ơi đừng thổi áo em
Lụa là tang mỏng
hớ hênh
ngọc ngà
Gió ơi xin gió
đừng mà
Giỡn đùa da thịt
mặn mà em tôi
Gió đừng gợn nhẹ làn môi
“Tươi nguyên”* trinh nữ
thôi nôi…dậy thì
Cũng đừng
nhé gió…thầm thì
Lời yêu quyến rũ, rù rì
đắm say…
Van mà xin gió
đừng lay
Để tôi không phải “quắt quay”*
hình hài
Gió đừng thổi
….nút then cài
Để tôi chết lặng
Cái ngày yêu em.
(*Ngọc Yến Huỳnh)
Thuydu
CHƠI VƠI
Chẳng thể nào em đến được đường biên
Một cõi riêng muốn giành phần ngự trị
Trái tim anh chứa muôn điều huyền bí
Em hiểu được gì, đi được bao xa.
Nếu tâm hồn anh ẩn trong khúc ca
Em sẽ nhận ra những điều sâu kín nhất
Nhưng trái tim anh như ngàn con sóng lật
Bình yên bờ này, trăn trở phía kia.
Anh cần gì đâu ngoài sự sẻ chia
Em dịu dàng cũng lắm khi nông nổi
Buồn không anh sau những lần giận dỗi
Tin yêu khuyết dần trên mỗi bước xanh xao.
Có còn không nguyên vẹn nỗi khát khao
Như đời sống hanh hao ngày nắng hạ
Đã kịp thân đâu sao bỗng thành xa lạ
Chơi vơi khúc ru buồn rơi vỡ giấc mơ trưa...
Ru Tình
Nếu có thể…
Ừ! “anh cần gì đâu ngoài sự sẻ chia”*
Cùng em phía bên kia…yêu dấu
Em cứ mãi giận hờn nên đâu hiểu thấu
Trái tim anh nơi giấu tình em
Nếu có thể…anh sẽ để em xem
Trong cõi riêng anh mình em ở đó
Nơi ngập đầy trăm ngàn con gió
Đưa em về bến đỗ bình yên
“Anh cần gì đâu”*? chỉ cần mỗi sự thiêng liêng
Trong tình yêu chung riêng trọn vẹn
Anh cần ta giữ lời ược hẹn
Để không một lần… thẹn với chính mình
Xin em đừng chơi vơi, đừng cả chùng chình
Đừng để tình mình chia thành hai lối
Đừng nổi nông để anh bối rối
Ta cần nắm tay trong đêm tối…mịt mù.
Thuydu
chiều nay tôi muốn đi hoang quá
xé vụn mình ra để nhạt nhoà
chiều nay tôi muốn men hồn gió
tung đời tan tác phía mây xa
chiều nay tôi khóc tôi tàn tạ
tôi khóc tình yêu vỡ đắp bồi
chiều nay hoa mảnh phai vào lá
tôi xoá bao giờ cho hết tôi?
Đinh Thị Thu Vân
Hoang…
Tôi đã từng qua dốc núi…đồi
“Xé”* nát tim mình tưởng phai phôi
Nào hay nhân thế guồng thay đổi
Nên mãi còn tôi cuộc nổi trôi
“Tôi xoá bao giờ cho hết tôi”*
Cuộc người đầy ấp những bạc vôi
Mai này trôi dạt phương xa ngái
Về phía bên sông lỡ hay bồi?
(*Đinh Thị Thu Vân)
Thuydu
Em viết cho những điều sắp quên mất lối ra
Em muốn viết cho mùa hạ sắp đi qua
nơi có những hạt nắng lung linh xoay tròn trên vạt cỏ
nơi bầu trời trong veo sau mỗi cơn mưa đổ tràn trên phố nhớ
nơi có những chiếc lá vàng hoe thi thoảng rớt bên đời
Viết cho đôi mắt chiều nhìn về nơi ấy - xa xôi ...
nơi có yêu thương khẽ khàng lên tiếng gọi
phút dừng lại giữ lòng thật bình yên
vô hình như ngắn ngủi
cảm giác tựa cánh diều băng gió phía trời xa
Em viết cho những điều sắp quên mất lối ra
không phải vu vơ
không phải băn khoăn...thoảng qua như ngọn gió
cũng không phải nỗi buồn - niềm vui trưởng thành theo hơi thở
hay phút bâng khuâng dường không thật giữa đời thường
Muốn gửi theo làn gió một chút hương
để những lúc lang thang một mình trên từng con phố nhỏ
dắt nỗi nhớ rong chơi trên chiếc vòng mang tên hoài cổ
thấy hình như vẫn còn chút cảm xúc để làm thơ
Hoặc viết cho vùng trời xanh ngắt tuổi mộng mơ
nơi có nụ cười xinh tươi ánh hồng lên màu má
nơi có phút ngây ngô thẹn thùa như kẻ lạ
lẳng lặng nép vào tim - nghe rộn nhịp một câu chờ ...
Và ... viết cho một người vừa lẽn vội vào giấc mơ
vô tình lạ -hình như những cơn mơ bao giờ cũng ngắn
để rồi mỗi sớm mai - khi tia nắng đầu tiên dịu dàng hôn lên đôi mắt
mới hay... không có thật bao giờ ...
Huỳnh Gia

Đừng viết…Em!
Ngày mà em “quên mất lối ra”*
Anh đã thật xa ở phía miền xa ngái
Và khi em viết …kể cho anh nghe tất cả về những điều ngang trái
Em nào biết trái tim anh đã thôi cháy tự lâu rồi
Em đừng viết về cuộc đời anh nơi những dốc đồi
Ngoằn ngoèo, xuống lên, tệ tồi… khôn xiết
Đừng “viết cho đôi mắt chiều”* em không còn xanh biếc
Cho “cánh diều băng”* mải miết tận “trời xa”*
Cuộc trần này… em biết rồi! đâu phải chỉ em và ta
Nơi những chạm va luôn là điều có thật
Trái tim loài người vốn đã mang dị tật
Nên góc bình yên cũng trầy trật mãi tìm
Trong thơ em đừng viết với lời lẽ nén kìm
Khi những con phố chìm sâu đi vào giấc ngủ
Câu thơ hoải hoang là câu thơ còn chưa đủ
Cảm xúc trào dâng mới cũ góc “đời thường”*
“Tuổi mộng mơ”* anh! tự lâu đã chết trên những nẻo đường
Với bao chán chường một đời giấu cất
Chỉ có thể đem theo ở ngày nhắm mắt
Về với mông mênh nắng tắt ráng chiều
Giấc mơ ta – em xin nhớ kể hết bao điều
“nỗi nhớ rong chơi trên chiếc vòng mang tên hoài cổ”*
Vì thời gian là vệt chấm phá dọc ngang lỗ chỗ
Có dịu êm
Và cũng …đau khổ tột cùng…
(* Huỳnh Gia)
Thuydu
CƠN MƠ
Cơn mơ phủ bóng ngang mày
đêm hoang chùng xuống cho ngày chênh chao
dậy đi em, giấc xanh xao
trăng khuya nghiêng ánh tơ nào rối mây?
Đêm nghe tiếng lá rơi đầy
thầm lo một sáng mùa hay giật mình
cội xưa sương toả phiêu linh
lối xưa một bóng đăng trình mênh mông
Cơn mơ đêm, vỡ hư không
thiên hà một giải bềnh bồng khói sương
dậy đi em, giấc miên trường
hình như hương cũ lại vương vấn hồn
Ngày chưa thức, đêm bồn chồn
đếm từng sợi nhớ, dấu hôn thủa nào
bên song ngọn gió lao xao
gọi em giấu giấc mơ vào thinh không!....
Thế nghe em,
đêm mùa đông!
Nga Vũ
HOANG MƠ
Hoang mơ một giấc giữa ngày
Chênh chao ký ức đêm dài mông mênh
Lạc nơi mộ khúc không tên
Hỏi tình còn chút nhớ quên phận mình
Sót còn “sợi nhớ”* tự tình
Rơi mùa vàng lá giật mình “thinh không”*
Phố buồn ai đó ngóng trông
Thời gian phũ lớp rêu rong quách thành
Đêm soi tỏ…phút ngọn ngành
Vương vương miền nhớ phía cành cây khô
Bọt trào dâng… sóng lô xô
“Miên trường…hồn vắng”* ngây ngô gọi mùa
Cơn mơ chợt thoáng gió lùa
Chiều chuông ngân vọng gác chùa loãng tan
Tình xưa xa bến Phù Tang
Giữa dòng khua mái sang ngang con đò
Phải không em?
lẻ cánh cò…
(*Nga Vũ)
Thuydu
Mòn đi kìa những vết chân.
Ta nương náu thế ngày dần gạn xa.
Trói ta bằng chút đỏ hoa.
Bằng mưa bằng mắt bằng toà trống tênh...
Tay cầm trơn trượt chấp chênh.
Đón mưa rồi mới lênh khênh đón mình.
Trăm năm lấm lét nhục vinh.
Mai này có gột bằng tình nghĩa không?
RGMN
Chấp chênh
Ta trượt về phía trống không
Người trượt về phía mênh mông dòng đời
Nhẵn mòn dấu vết một thời
Chỉ còn phế tích rã rời “chấp chênh”*
Buộc đời bằng những nhớ…quên
Đón nhau đi giữa chênh vênh cuộc trần
Ta chưa có số…có phần
Người ơi “hoa đỏ”* có cần gửi trao?
(*RGMN)
Thuydu