Thứ Ba, 22 tháng 1, 2013

CẦU SAO !




Người lạy đấng trời cao
 
Tôi khấn xa tinh tú

 
Mong tim Người về trú

 
Mãi thiên thu Tôi cùng




Hồng tim chớ lạnh lùng

 
Đây vòng tay yêu dấu.

 
Ngoài song Người có 


thấu
 
Xin dấu một nhớ 


thương

 Đêm chờ đêm vấn vương
Say men nồng chờ đợi
Người vẫn xa vời vợi
Tôi đợi chiếc hôn Người

Xin tinh tú đừng cười
Cho tôi mười mơ ước
Đông xin dài lướt thước
Người dừng bước tim tôi

Môi tôi chờ nụ môi
Thiết tha lời khấn nguyện
Tây – Đông mình xin quyện
Giấc ru tình trong nhau

Thuydu

Thứ Ba, 8 tháng 1, 2013

Đền…


Tìm mưa gội rửa cõi lòng
Mượn thơ bày tỏ đáy lòng vở tan
Mặc người hay dở - dối gian
Tuồng điêu ngoa diễn, khóc than tình đời

Xót lòng một giọng ngâm hời
Thơ rao bán mảnh, đâu lời nghĩa nhân
Mượn vay – vay mượn xác thân
Thiếu tiền – thừa cảm tìm CHÂN khôn cùng

Tầm thân chốn gió bão bùng
Cõi đời là TẠM, ngày CÙNG phù du
Trần gian chỉ một khúc ru
Mai hồn gửi chốn thiên thu lạc đài

Đền tôi một khúc Bi – Hài
Nhé Người bù chữ lạc loài ngữ yêu
Tặng nhau lạc phách hồn xiêu
Từ Sư ta học bồng phiêu chữ… ĐỀN.

Thuydu

LẠC HỒN




Người chẳng thuộc thời gian
Cũng không là của không gian

Mà đến và đi từ tiền kiếp

Trong men rượu tình… say

Tôi từng hỏi, mình là ai ?
Hay chỉ là kẻ đi hoang trở về từ tiềm thức
Nên xin Người đừng bức rức
Với những vần gieo vô thức lạc hồn


Giấc mơ xưa với những bồn chồn
Làm kiếp cỏ, nên đâu cần tồn tại
Hồn phiêu diêu chờ ngày trả lại
Cõi u minh ngoảnh lại nhân gian

Đêm trong giấc phù tang
Nghiệt ngã tru vang loài sói dữ
Xa cội nguồn chim tìm cõi tử
Huyễn diệu đêm hoang, vận ngữ ngã say


Thuydu

Thứ Bảy, 5 tháng 1, 2013

Hờ hững nhân gian





Cõi xưa mang khúc tình si
Mù sa thuyền ngược trôi đi xa bờ
Đêm trăng khuất bóng mây mờ
Theo mùa tri kỷ hững hờ nhân gian

Để hồn vượt cửa phù tang
Vũ môn qua thác âm vang sóng triều
Khép mi nắng ngã bóng chiều
Tơ yêu rung khẻ dặt dìu âm ba

Hoàng hôn giam ngục yêu ma
Âm trầm tiết tấu phong ba khúc đàn
Sông trăng gợn nước ngập tràn
Lăng tăng thuyền mộc ánh vàng khua đêm

Vô thường xuyên khỏi biển êm
Đam mê đàn nốt Người thêm chạnh buồn
Ẩn từ vận ngữ theo nguồn
Suối trong réo rắc cuộn cuồn vẫy mưa

Nửa đời Người đã tỉnh chưa ?
Thực hư, hư thực miền trưa rã rời
Dối gian từng nếm cuộc đời
Thơ ngây đánh mất một thời mộng hoa

Giờ tìm trong chính lòng ta
Chữ chân – từ thật bật ra tâm hồng
Họa mi vẫn hót trong lồng
Ta – Người cùng nhé trong vòng cõi xưa

Thuydu


Tình Xa




Khi xa mới thấy buồn vui
Nửa đời xót lại lui thui riêng mình
Nuối đông chạm gió sầu tình
Giá băng giọt nhỏ, chùng chình lệ cay

Chân rong từ buổi sớm mai
Chiều về nẽo khuất mấy ai vẹn toàn
Phù vân khuất núi mây ngàn
Nửa đời còn lại võ vàng băn khoăn

Dáng gầy tựa liểu đêm trăng
Bạc màu tóc muối ai ngăn luật trời
Vắng xa dạ trống rối bời
Tìm trong trần cõi những lời thật chơn

Rì rào một thoáng mưa cơn
Rêu phong dấu tích nhạt sơn quách thành
Lẻ loi trang mở chòng chành
Hồng tâm thao thức phận đành sầu bi

Nửa đời vẫn chợt mê si
Trả quên, nhận nhớ chọn đi lối mình
Hồn nguyên còn đó khối tình
Mặc cho phận số đổi hình thay nhân

Chân quen tìm lại tình thân
Phù trầm bổng hóa phù vân ơi Người
Có xa mới luyến nụ cười
Khi gần bụi phủ mất rồi tình xa

Thuydu

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Noel…buồn !








Ừ ! có nổi buồn nào khi phải xa nhau

Người ghét lắm riêng tôi nào vui được
Đêm Noel mọi người xuôi ngược
Tôi buồn thiu vì cách trở xa xăm

Hoa nhớ thương chỉ nở đúng cuối năm
Ngữ âm Người sao nghe buồn lắm vậy
Ở quê nhà tôi đợi ngày tỉnh dậy
Quắt quay tim biết cậy vào ai ?

Noel này tôi vẫn một mình say
Quên cười, ngoài hiên ngồi đợi gió
Biết hôm nay, sao trên trời còn ngó
Để tôi gửi Người một chút gió phương nam

Buồn…! thì tôi đã từng cam.
Chịu…! tôi hiểu Người từng chịu
Đêm Noel không có ai nũng nịu
Khúc cung trầm điệu oán nam ai.

Tôi bổng nghe mắt cay
Hạt nào rơi lạnh môi băng giá
Mai Người về phố xá
Phối âm buồn…đổ xuống, tình xa


Thuydu

GỌI BIỂN





Từ âm vang trở giấc trùng khơi
Nỗi nhớ diết da, con đường ngọt mật
Trái tim đau tìm nơi ẩn dật
Lệ hàng rơi nóng hổi bờ môi

Thơ theo dòng, vận ngữ vẫn trôi ?
Mãi say mê, Người đã đến đâu rồi ?
Đến đâu rồi ? mà dạ vẫn bồi hồi
Không hay có ? giữa thu về tình đẹp

Cảm xúc tràn mông mênh hay hạn hẹp ?
Vận chơi vơi, thơ mượn mực loang.
Ung dung ngồi, sóng vỗ bọt tan
Người ngồi ngắm, dạ mang hồn biển thẳm

Trời ngút xa, lòng càng hiu hẩm
Luyến triều dâng, chút đẫm hoàng hôn
Dấu chân thương về lối cô thôn
Gom lượm lại tâm hồn đánh mất

Nổi nhớ tuyệt vời, đêm quay quắt
Trùng trùng xa biển vắt chân trời
Dấu chân thương đọng cát nhịp rời
Mây trở giấc ru hời đêm mộng

Gió về mang nỗi thương lồng lộng
Ngang tầm tay dang rộng đợi chờ
Biển xa mưa hạt phủ mịt mờ
Nương gió bão dật dờ ni nhớ


Người chân quê…hương xưa xin chớ.

Quên nẻo về biển nhớ gọi tên.
chờ triều dâng, tình sóng lênh đênh
Nuôi ảo vọng tuyệt vời cảm xúc


Thuydu