Thứ Hai, 3 tháng 3, 2014

NỖI NHỚ TRONG VEO

NỖI NHỚ TRONG VEO 

 “Em hẹn về ru nỗi nhớ trong veo…” 
                                         MN 
Nhưng có biết rằng ?
tôi hun hút trông theo 
Khi kỷ niệm mốc meo, Ai xếp vào ngăn tủ nhỏ ? 
Đã bao lần đêm về, tôi chờ trăng sáng tỏ 
Nhìn “hoa cau rụng trắng ngoài hè”* 

Ký ức trong tôi là những câu vè 
Cùng bát chè xanh Người mời khách 
Có trách là trách giàn trầu xanh ngăn cách 
Hôm xưa mẹ trồng xa cách mấy hàng cau 

Để mỗi mùa hoa nở nghe nao 
Trong ánh bình minh lao xao chim hót 
Cái mong manh làm lòng tôi đau xót 
Lúc Người chìa tay, lần chót vẫy chào nhau 

Định mệnh tôi – Người từ ở hương cau 
nơi giàn trầu xanh nhưng thiếu màu vôi đỏ 
ký ức ngày xưa… 
cái ngày ngập ngừng chưa kịp ngỏ 
Người bỏ đi, tôi cất kỷ niệm riêng mình. 

Người hẹn về, tôi lại chùng chình 
Nỗi nhớ trong veo…hình như hôm qua vậy 

DTMG 


* Thơ : Đỗ Trung Quân

Chủ Nhật, 2 tháng 3, 2014

TRẢ NGƯỜI

Trả Người



Xin trả Người ánh buồn muôn thuở
Mây lang thang trăn trở bao vòng
chờ tôi tìm …được Đoá Tím Hồng
biết đâu nụ nồng,  ta khởi chạm

Trả Người… ánh tia nhìn ảm đạm
của nũng hờn khi phạm hồng tâm
trên dòng trôi giờ phút, tháng năm
vườn yêu tuổi thơ, câm nhoà nhạt

Xin trả Người, cánh bồng phiêu bay lạc
Liêu xiêu biển đời, khúc nhạc buồn vui
Đêm tịnh yên lẻ bóng lui thui
Cùng trăng cũ, ngoai nguôi tình tự

Trả Người dòng sông Hương, núi Ngự
Con đò xưa, về tự cõi riêng
Đàn trời niệm khấn đấng linh thiêng
Cho Người mãi, là con chiên ngoan đạo

Xin trả Người thời chiến tranh một dạo
“Đại bác ru đêm” đạn đạo vô hình
Mìn Clay- mo cái chết đến vô tình
Mùa thương nhớ, tôi riêng mình mộ địa

BÓNG HÌNH NGUYÊN THẢO

Bóng hình Nguyên Thảo


Người đưa thơ vào giấc tình thâm
Tôi thật xa chờ năm...ngày cuối
khoảnh buồn vui vừa tầm đắm đuối
sáng vừa sang, sương muối phũ trần

giấc hoang xưa, trỗi dậy bao lần
tần rung động xoay vầng nhật nguyệt
giấc cô miên, hồn khan khánh kiệt
Ngày bâng khuâng mài miệt vô ưu

Trăm năm thơ, vọng mãi khúc ru
chờ trùng tu, hội ngày huyền thoại
chốn cuộc trần, Người đi tôi chạy
liệu buồn vui có lặp lại vô tình

Thử lại soi, vào trái quả tim mình
Còn lưu lại, bóng hình Nguyên Thảo
để khi trôi vào vòng mắt bão
 vẫn vững an, không đảo, không nghiêng

Muốn cùng người thốt nỗi niềm riêng
Nhưng e ngại oan khiêng, hờn trách
Thôi thì tìm suối dòng rí rách
Mộng  tâm đồng, lau lách trầm vương

VẦN THƯƠNG


Vần thương


Vận thơ chờ…đợi, được trao
từ nơi xa ấy nôn nao cung đàn
lửa hồng Ai thắp ngỡ ngàng ?
chỉ tim Người mới, rộn ràng tâm tôi


Hương thầm nhè nhẹ bờ môi
Tâm tư gõ, gọi cánh gầy tình xưa
Dìu ai về dưới cơn mưa
Chút thương, chút nhớ vẫn chưa giãi bày


Trầm say theo tháng, theo ngày
Tâm tư chợt thức theo hài Người đi
Vô biên chờ đợi xá chi
khoảnh đời xót lại, mấy khi cận kề


Đợi Người, đợi mấy thu hề ?
Mênh mông lộng gió tràn trề hồng tâm
kiếp người có được trăm năm ?
vấn thương, vấn nhớ lặng câm trao Người

Thứ Bảy, 1 tháng 3, 2014

DẤU YÊU KHOẢNH KHẮC

Dấu yêu khoảnh khắc…


Thì cứ để nắng khà khiễng đi Em
Đừng vấp thời gian như anh trốn chạy
sự tín chấp liệu có cho mình quay lại
khi khoảnh khắc nhớ thương vụn vỡ nỗi đau

Mùa đáo hạn rồi cũng qua mau
Tôi – Em lại bặt nhau vận ngữ
Đôi ta như rơi vào vùng bão dữ
lạc lối mưa, lạc cả cội nguồn

Tháng ba mùa giáp hạt nghe buồn
Tìm tặng Em đoá hồng,nhưng nào có
cải trổ ngồng, nồng cay theo gió
trời chưa thu, đã lấp ló mây mù

Anh thì cứ lang thang làm gã ngờ ngù
Mang nỗi ưu phiền như đèn cù tối sáng
Trôi qua miền sông, con nước đầy lai láng
Tìm nồng nàng nơi áng trăng treo

Anh nào bắt Em chờ, để phải mốc meo
Đánh mất theo một thời thiếu phụ
 khi quê nghèo vào mùa vụ
con nước chia hai, con nước lớn -  ròng

Anh tự  bảo…khi tìm ra được một đoá Hồng
Màu tim tím, anh sẽ lồng vào tim Em bên trái
Trái yêu thương dạt dào ngai ngái
Dành hết cho Em... khoảnh khắc dấu yêu.