Thứ Ba, 5 tháng 11, 2013

QUAY QUẮT




Quay quắt



Người đi đất hoá cằn chai
Hoa tàn cỏ úa gió lay lá rời
Trăng khuya treo khuyết giữa trời
Như thuyền thấp thoáng vừa rời bến xưa.

Người đi trời bỗng đổ mưa
Hạt sa lấm thấm đu đưa nỗi buồn
Ta về tìm lại cội nguồn
Quắt quay niềm nhớ giữa luồng thu phong.

Người đi có kẻ ngóng mong
Đêm đêm khơi nến đèn chong đợi chờ
Bước chân khuất áng mây mờ
Tình ơi ! tình hởi hững hờ xa xăm

Người đi đi mãi trăm năm
Âm ba vang vọng tình thâm thuở đầu
Đêm nay biển vỗ sóng sầu.
Nổi cồn bảo tố đục ngầu nhân gian.

Cuộc trần là bể lầm than
Người đi trong ải gian nan chân trần.
Xoè tay năm ngón thấy gần
Sao tình xa ngái chết dần ngữ thơ

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2013

CUỘC TRẦN



Cuộc trần




Đêm chờ, góc đợi hanh hao
Lặng thinh riêng nỗi chênh chao một mình.
Tình thơ vận ngữ chùng chình
Người về ru lại khúc tình xưa xa

Phận duyên Người có đợi ta ?
Hay là dang dở hoá ra ngại ngùng
Ơi Người ! dù sóng bão bùng.
Hãy cùng ta vượt nghìn trùng phong ba

"Hoàng hôn ngục thất yêu ma"
Vẫn không thể biến lòng ta tật nguyền
Gió lên buồm kéo giong thuyền
Trực về bến đợi nơi miền yêu thương

Quá ngồng cải đắng còn vương
Vị cay còn thắm đẫm sương cuối chiều.
Chót dan, lỡ díu đành liều
Với thơ xin gói gửi điều chung riêng

Người từng một dạ chung chiêng
Ta thời có lúc cứ kiên định lòng
Cuộc trần luôn mãi xoay vòng.
Bao giờ Người hởi thoát dòng thời gian ?

Thứ Bảy, 2 tháng 11, 2013

DỢI....MONG !

Đợi

Trời bắt xa nhau
mộng mãi gần
Bởi người có một
tấm tình chân
Hồng vàng đã trổ
thơm con ngõ
Huệ tím nay vờn
đẹp lối sân

Thủ thỉ câu thương
mây đợi hạ
Thầm thì tiếng nhớ
gió chờ xuân
Bao mùa thay lá
thời gian rụng
Má thắm phai hương
chẳng ngại ngần
ThanhThanhKhiết


Mong

Nghìn trùng xa cách
vẫn đợi mong
Sớm tối ngóng trông
mãi một lòng
Hạ sang, thu bước
đông chào ngõ
Xuân đến bướm vờn
hoa ngóng trông

Cuộc trần vốn dĩ
chỉ hư không
Lá xanh bỗng chốc
chảy theo dòng
Lỡ trót đem lòng
thương mây gió
Nên còn đây đó
nỗi ĐỢI – MONG


Thuydu

CHẲNG QUÊN - CÒN NHỚ...

Chẳng quên


Muôn lời gói gọn bởi vài câu
Cái thủa thân nhau tự phút đầu
Chốn cũ vô tư còn đậm dấu
Dù cho bạc tóc chẳng quên đâu 

Trần Thanh Khiết



….Còn nhớ

Chẳng quên có nghĩa là còn nhớ
Cái phút ban đầu còn nhớ chẳng quên
Để khi xa lòng bỗng thấy mông mênh
Quên và Nhớ chông chênh bạc tóc

Thuydu


NHẶT...TÌM


NHẶT

Một mình
một nỗi cô đơn
Anh tôi nhặt lấy
dỗi hờn thời gian
Xa rồi
sao lại hỏi han
Tìm cô em nhóc
vô vàn nỗi đau

Đời người
một thoáng qua mau
Biết ai cho nhận
vết nhàu xửa xưa
"Em giờ
ngồi muối rau dưa"
Câu thơ gửi lại
dẫu thừa phía anh...
 Thynguyen
01/11/2013




TÌM

Tôi tìm
nhặt lấy thời gian
Tìm Người từng trải
gian nan cuộc trần
Biết rằng
thiên định số phần
Và đời khắc nghiệt
ta cần tựa nương

Câu thơ
người rớt niềm vương
Dẫu thừa cũng để
chút thương dạt dào.
Nhận - cho
nào kể vết nhàu
Đời qua thoáng chốc
lẽ nào vội xa

Xửa xưa
ta đã từng qua
Giờ thì vẫn vậy
dẫu xa nghìn trùng
Chỉ xin
Người chút chia cùng
Nỗi đau bên Ấy
-  bão bùng bên Đây

Tôi - Người
cần một bóng cây.
Giữa trời nắng gắt
cần mây trên đầu
Nắm tay
ta lại bắt đầu
Hoà dòng nhân thế
đậm màu thơ đan

Thứ Sáu, 1 tháng 11, 2013

ĐƯỜNG VỀ

ĐƯỜNG VỀ

Sao anh lại trả giá
Cho nụ cười em rơi
Một ngày không xuôi ngược
Đã nghĩ giàu có rồi…

Tường nhà loang lổ trắng
Phố lắm hình dọc ngang
Em bộn bề thăm thẳm
Gói nhặt cả đường về.

Em qua ngõ nhà mình
Mà ngả rẽ lạnh tanh
Trời không mưa không bão
Em buộc lời lặng thinh…

Giá anh đừng trả giá
Để nụ cười em rơi
Thì ngày mai còn lối
Thêm một ngày dịu vơi…

Thynguyen



ĐƯỜNG VỀ

Bao nhiêu giá cuộc người ?
Mà ta từng đánh đổi.
Khi qua miền nông nỗi
Tự hỏi Được - Mất – Còn

Ai lúc đợi mỏi mòn ?
Nụ cười vơi loang lổ
Ta biết Em từng khổ
Giữa lỗ chỗ miền hoang

Một đời trần đa mang
Bộn bề trăm oằn nặng
Hồng tâm giờ thinh lặng
Cõng riêng mình ngược xuôi

Giá từ những cuộc vui
Là mảng tường rêu phủ
Trả bao nhiêu là đủ ?
Cho Em ngủ giấc bình 


THỎ THẺ DƯƠNG CẦM



Thỏ thẻ dương cầm



“ Nắm tay qua đoạn đường dài ”

Để một ngày ta gần lại
Khi đã vượt làn e ngại
Tay tìm tay vẽ ban mai

Phím ngà nhẹ lướt nồng say
Dìu qua cuộc cay nhân thế
Mặc ai công hầu vương đế
Ta chờ người xế hoàng hôn

Đưa về nơi ấy cuối thôn
Nghe nụ hôn đầy thật khẻ
Qua đi tháng ngày nhạt tẻ
Dương cầm thỏ thẻ…bâng khuâng.