Thứ Bảy, 11 tháng 6, 2016

Trận cười...


Trận cười..

Ta có một trận cười..
Nghiêng ngã giữa rong chơi..
Ta có một niềm vui.. 

Với người bạn thân mến..

Cũng có nỗi niềm riêng..
Một góc nhìn sâu lắng..
Những gì buồn đến đắng..
Những chiều cô đơn ngồi.

Uống giọt đời mặn môi..
Nhấm tình người gian dối..
Lấm lem hồn không nói..
Chợt ta buông.. trận cười..

Hoàng kim

Khóc - cười

Người “có một trận cười”*
Tôi cười cười – khóc khóc
Xanh đầu giờ bạc tóc
Từng vốc bao niềm đau

Tiếng cười người thấp cao
Tiếng khóc tôi cao thấp
Chúng ta nhiều va vấp
Đành chấp nhận thiệt thua

Cuộc trần này bán mua
Cuộc người này lừa dối
Chúng ta người bối rối
Đành khóc khóc - cười cười

(*Hoàng Kim)
Thuydu

Gió và Em

GIÓ VÀ EM

Em hờn gió cũng hờn theo
Chiều buông chút nắng thông reo thầm thì
Bước chân của kẻ cuồng si

Dẫm trên thảm cỏ chỉ vì dỗi ai

Em về cỏ níu gót hài
Gió vin tà áo cho dài dáng xuân
Nhặt cành hoa tím bâng khuâng
Gió theo nũng nịu dạ vâng dịu dàng

Gió theo em bước lang thang
Mơn man làn tóc khẽ khàng nụ hôn
Em đi để gió bồn chồn
Mênh mang đồi vắng thả hồn theo mây

Gió buồn lay lắt ngọn cây
Làm bao cánh tím rơi đầy sân chơi
Em ngồi nhặt ánh sao rơi
Gió hay đi vắng xa rời tay ai

Hoàng hôn vương chút nắng phai
Se se cái lạnh đôi vai em gầy
Em yêu cái buốt nơi này
Gió yêu phố núi ....lại quay trở về

Hiệp Kim Áo Tím


Gió…

Gió ơi đừng nhé đi hoang
Để ai dỗi bước lang thang trời chiều
Gió ơi đừng nhé đánh liều
Thổi tung tà áo nàng Kiều xửa xưa

Gió ơi đừng để cơn mưa
Chợt đi, chợt đến mảnh thưa nhạt nhoà
Để ai len lén đôi toà
Mỏng manh áo lụa ngọc ngà thịt da

Ngày đi miền nhớ vợi xa
Ngày về xin lại thiết tha nụ tình
Gió ơi đừng nhé vô tình
Cho tim ai mãi chùng chình dại hoang

Bước chân lỡ lạc chiều loang
Tím màu thương nhớ ngổn ngang trăm bề
Gió ơi xin gió hãy về
Gửi ai hôn nụ tràn trề mắt môi

Gió đừng như một dòng trôi
Bấp bênh luống tuổi thôi nôi cuộc mình
Cùng ai tim nhịp thùng thình
“Trở về phố núi”* cuộc tình đồi thông

(*Tím)
Thuydu

Nếu


NẾU

Nếu mai này ta cách trở âm dương
Em đi về nơi cửu tuyền xa vắng
Nhờ gió mây gửi đến anh lời nhắn 

Rằng tim này chỉ yêu mãi anh thôi

Dù kiếp này chúng mình phải chia phôi
Hương hồn em vẫn quyện theo anh mãi
Vẫn bên anh những đêm dài khắc khoải
Vẫn âm thầm dõi theo bước anh đi

Và giờ đây trong giây phút biệt ly
Chỉ ước sao được bên anh lần cuối
Được một lần vuốt suông làn tóc rối
Được một lần siết chặt trong vòng tay

Để mai đây khi về với trời mây
Hồn của em sẽ chẳng còn đơn lẻ
Đêm từng đêm nhờ gió ru khe khẽ
Dẫu nơi nào em cũng chỉ yêu anh.

Hương Ngọc Lan


Thêm chú thích

Anh sẽ…

“Nếu mai này”* em lỡ ra đi
Thì giữa cuộc người anh còn tiếc chi để mà nấn ná
Không có em tim anh hoá đá
Chẳng còn thương yêu… vá víu được gì?

Anh sẽ mình thôi nghe gió thầm thì
Lời em gửi…điều gì chưa kịp nói
Sẽ không còn ai làm tim anh bối rối
Bên mộ em, anh ở… mỗi tối, mỗi chiều

Ngủ yên nhé em với khúc sáo diều
Mà ngày xưa ta nằm bên nhau, thả bao điều mơ ước
Hồn em linh thiêng hãy dẫn anh theo bước
Để ta lại bên nhau trước mỗi hoàng hôn

Ngày em đi! anh sẽ đặt lên môi em ngàn vạn nụ hôn
Những nụ hôn thương yêu cùng tận
Xót đau cho cuộc tình ta lận đận
Em đi rồi, anh không còn người giận…người thương.

(*Hương Ngọc Lan)

Thuydu

Tháng tư

Chợt nhận ra xuân vắng dần cánh én
Đám lục bình sắc tím nhạt nhòa hơn
Dấu rêu phong níu ngày đừng vội muộn
Sông quặn mình khép kín những phôi phai

Khoảng trời xanh ngút ngàn đang nhỏ lại
Hạt sương mai long lanh bớt loang xa
Khúc giã từ tiễn xuân trên vòm lá
Sắc cỏ non xanh mướt mát nhạt màu

Chợt nhận ra nơi ta về nương náu
Chẳng còn xuân rơi trên mắt đong đưa
Cháy hết rồi đâu còn nông nổi nữa
Vắt kiệt mình rung rức vỡ òa trôi

Tháng tư ơi đừng chở mùa đi vội
Mùa xuân ơi đừng hối hả di rời
Dẫu biết rằng sắp một vòng quay mới
Dẫu biết rằng lại lấp lánh sương mai

Cucbien Cucbien



Tháng tư…

Nếu có còn một nơi nương náu
Xin được về thay áo tháng tư
Được cùng ai một chút vô tư
Thời hoa bướm, ngụ cư tim yêu dấu

Xin cùng nghe khúc ve vang tấu
Điệu rền vang tiễn muộn xuân thì
Trong ánh mắt yêu gợn nét nhu mì
Xưa lời thầm thì ôm ghì chân bước

Tháng tư… ai giấu những điều mong ước
Ai tha thướt nhè nhẹ gót hài
Để ai nhớ mãi dáng trang đài
Thuở cái ngày hoa niên cắp sách

“Tháng tư ơi”* phía góc trời xa cách
Ai trách ai! sắc phượng nhạt màu
Chờ đợi trông những hạt mưa rào
Khô khát cháy… ngọt ngào “vắt kiệt”*

(*Cucbien Cucbien)
Thuydu

Mùa nhớ

MÙA NHỚ

Nào giận Em
khi mắc vào mùa nhớ vu vơ
trời hạnh thu “ngập ngừng ngã rẽ”

những ước lệ của đàn se sẻ
“đong đủ buồn – vui” tuổi trẻ xưa mình

Rồi ngày ta lạc nhau, ở giữa chùng chình
trong những cơn mưa sấm kình cuối đất
Tim…
dường như nghe đau thắt
những tin yêu vuột mất vì sao ?

Có hiểu cảm giác đau
Nén ghìm nao nao…
thổn thức
Nỗi nhớ ùa ra bứt rứt
Bật khóc bao lần…
còn vuông vức được không Em ?

Hãy để cho nhau xem
Cơn đau là dịu dàng hay quặn thắt
Từ những đêm buồn vắng ngắt
Hương Dạ Lan rơi…
giọt nước mắt tràn


Em hóa thân theo ngọn gió ngàn
Lang thang…
“Anh nghẹn ngào lối nhớ”
Mùa thu… cái mùa mà ngày xưa anh làm cớ
Gieo vần thơ lớ ngớ ban đầu

Anh nào giận đâu
Bởi từ ánh mắt, Em nhiệm mầu
Lóe lên trong anh bắt đầu lời thương mến
Như truyền thuyết xưa ai đem đến ?
Tử Đồng*…bãi tắm…Tiên Dung (Chử đồngTử)

Dẫu rằng anh có ung dung
cũng không vuột tay cầm Em...
để mất
Xin trong nhau dấu cất
Vào mùa thu
nơi đáy mắt
Vu vơ…


Thuydu

Anh sẽ


ANH SẼ…!

Anh mong lắm một ngày về Hà Nội
Trời thu vàng mùa nhớ dâng dâng

Cũng có thể là đông, giữa cái rét nàng Bân
Anh đem nắng phương Nam về chia Em ấm
Hay vào xuân, cùng Em dạo phố đào sắc thắm
Hoặc thôi hạ đi , ta đắm khúc nhạc ve



Điều gì Em ước nghe ?
vì có những ngôn từ thiêng liêng không thể nói
mà hãy để tự nó hình thành…
trong khối tim ta

Ta sẽ dìu nhau đi giữa đất trời
Hà Nội…
phố xa
Nơi tuổi thanh xuân
Em từng đứng đợi
nắm tay nhé Em, bên Hồ Tây vợi vợi
hoàng hôn về…
môi đợi nụ môi

Anh sẽ về…
Hà Nội Em thôi
Nơi cả bốn mùa điều là nôi
….nỗi nhớ.


Thuydu

Lạc

CÙNG BÉ...NGỌC MAI

LẠC…

Có một ngày ta lạc với chính mình

Chùng chình giữa canh khuya vắng lặng
kề cận bên người
nhưng hồn sao nghe nặng
như sa vào …
tỉnh lặng
vô biên

Ta lạc mình giữa chốn truân chiên
với niềm riêng, ngậm ngùi chôn kín
bởi cuộc trần còn nhiều toan tính
cả yêu thương cũng đính dối lừa

Có một ngày ta trở thành kẻ thừa
Nơi ngọn nến cuối cùng toả sáng
trần gian còn chừa cho ta nán
thở nữa không, hơi thở sau cùng

Ta lạc mình vào cõi bập bùng
giữa hồn oan, u minh cùng tận
để rọi soi mình bao nhiêu bận
của dại khờ, hối hận vần thơ

Có một ngày, ta lạc chốn bơ vơ
lạc giữa đồi mơ đầy cỏ dại
nhìn em ta xót xa ái ngại
Ta lạc nhau để lại tình buồn

Duthuymiengiang



TIỀM THỨC ... BỜ MƠ

Hôm qua, ta ngủ nằm mơ
Lạc vùng biển rộng 
bơ vơ cánh buồm

Trùng khơi bờ mộng về muôn
Tìm đâu xưa ấy 
sông Tương 
dáng người

Mắt tìm 
khắp chốn 
bể đời
Nhân sinh ô trược đầy vơi nghĩa tình

Bóng mờ xa 
cõi u minh
Tìm trong vô thức 
lặng thinh nỗi niềm

Hồn oan 
im lịm 
thiếp thiêm
Cõi âm - Thiên giới cũng miền về thôi

Thức lòng chiếc bóng mồ côi
Tỉnh trong giấc mộng ngàn khơi một mình

"Chú ơi cháu về vui thơ cùng Chú "
NGOCMAI