Thứ Bảy, 2 tháng 8, 2014

CHẠM KHẮC


CHẠM KHẮC
 


Xin đừng gửi linh hồn vô nghĩa
Thơ cho nhau đừng mai mỉa vô biên
Đừng ru nhau vào giấc cô miên
Cũng đừng chạm khắc màu nghiêng xám tối


Xin đừng hỏi vì sao lòng không bối rối ?
Khi hơi thở yêu từ chối cận kề
Vốn đã không chung một lối đi về
Thì những hẹn thề xa gần cũng vậy

Đêm nguyên sơ dẫu bao lẩn trỗi dậy
Lời thú hoang réo vực dậy tịnh yên
Giấc miên trường còn có chung chiêng
Hay chỉ riêng bóng hình loi lẻ

Đừng…! 
van Ai đừng khe khẻ
Đừng mở ngực tim của kẻ cuồng si
Có dừng được không những bước hoang di ?
Khắc tử đồng ngút nghi trầm mặc

KHÁT VỌNG


KHÁT VỌNG

 


Người lạc vào cõi chênh vênh ?
Trái tim mông mênh sao tù ngục ?
Bao giờ lồng son ngày rã mục ?
Liệu chim còn có thể bay thoát tục trần ai ?

Tình yêu - hạnh phúc chẳng hề sai
Nhưng sao ta chay đi qua bao mùa trăn trở
Quả tim bị cầm tù là mượn người hơi thở
Còn thẳm sâu ta…không mở nó bao giờ

Có cái bình yên nhưng chẳng ai ngờ
Nội biên như đang chờ sóng dậy
Đắng cay - Lặng im làm ta ngây dại
Chờ đợi phút giây trở lại với chính mình

Bao giờ hết chùng chình ?
Bao giờ…!?
Tự do
Bao giờ…!?
Khát vọng
Chim tung cánh chao giữa lồng lộng trời mây
Bao giờ…!?
Ta nhấp trọn men say
để nghe thôi cay
đời tù ngục…?

MÙA SAU


MÙA SAU…

 


Biết là… 
Ta vẫn nợ nhau
một mùa thu úa 
lao xao lá vàng
Mộng phù du - giấc lỡ làng
Nẻo về hoang vắng 
ngỡ ngàng xưa nao

Chiều buông… 
hạt nắng xanh xao
Vu vơ cái thủa…
“ còn nhau như thời”
Vầng thơ 
lạc vận rối bời
Hồng tâm quyến luyến 
một trời ngây ngô

Biết rằng… 
bọt sóng nhấp nhô
Ngại ngùng gõ phím 
Undo ngược về
Mùa sau 
có phải thu hề ?
Nhánh sầu rơi…rớt
cạnh kề
buồn thêm!

NẺO KHUẤT


NẺO KHUẤT

 


Bởi cuộc người là những thiệt hơn
Nên dẫu muốn ngoái mà không quay lại được
Rồi cứ thế mỗi ngày lại trượt
Càng xa hơn dấu vượt thời gian

Người ơi xin đừng đa mang
Giấc mơ buồn lang thang da diết
Đừng níu mãi một thời mắt biếc
Khuất nẻo người đi chẳng thiết quay về

LOÀI LẠC



LOÀI LẠC…


Ta mong lắm trên đường ta đi… Em đứng giữa
Dang rộng đôi tay nối một nửa đợi chờ
Em là vầng dương che khuất bóng mờ
Xua trong ta dại khờ thời nông nỗi


Nhưng Em ơi ! hồng tâm ta cằn cỗi
Qua mùa bão giông chống chõi lực tàn
Chỉ còn thôi một chiếc lá úa vàng
Rơi rơi rụng giữa hàng ghế lạnh.

Dõi mắt theo chi, Em !?... để lòng nghe chạnh
Cứ để khúc hạnh thu ta hoang lạnh bủa vây
Còn lối nào ư ? chỉ có lối cỏ may
Đưa ta về nẻo xây huyệt mộ

Có bao lời, Em !?... hội ngộ
Đừng giăng bày, lộ nỗi khổ nhau
Chẳng còn chi đâu cái thủa ngàn sau
Buông lơi tím, lục bình loài lạc

THẾ ĐẤY...


Thế đấy
Đọc anh đến cạn đêm. 

Anh cứ như một con tằm
rút ruột mình đặt trên bàn phím.

Em như kẻ tội đồ lữ thứ
Biết anh đau mà chẳng gột đôi dòng.

Phận người cứ mãi long đong
Đêm lạc lõng
Đêm lấy mất của anh mấy vạn giấc mơ rồi?

Mùa cứ hoang lạnh xuống trang
Anh cũng khép lòng mình như thế.

Hạt mưa đêm ai nhặt đủ bản thể
Để thay cho anh những mặc định luân hồi...

21/7/14 -TN81

 

THẾ ĐẤY….
(Cùng TN)

Em biết vậy mà
Mặc định là luân hồi
Nên xin…
đừng nhặt thay anh những hoạch vòng bản thể
Cứ để phận anh long đong dâu bể
Trả kiếp nhân gian ngạo nghễ một thời

Cạn đêm anh… 
đã lâu vắng hẵng lời mời
Em đừng để dạ rối bời lưu lại
Con chữ từ anh ngôn từ hoang dại
Phím trải dài, ngày lại rồi đêm

Dòng sang trang anh vẫn cứ cố viết thêm
Viết về những giấc mơ một mình hiu quạnh
Anh phải khép lòng để đừng nghe lạnh.
Vì hạt mưa đêm tạnh đã lâu rồi

Đừng Em ! Đừng đứng rồi lại ngồi
Chỉ khiến hồn anh càng thêm tồi tệ
Anh van Em đừng để khoé mi hoen lệ
Được gì đâu ? cứ mặc kệ anh đi

NHẶT MÙA


NHẶT MÙA



 
Gom nhặt trời thu chiếc lá vàng
Người đi để lại giấc phù tang
Sông Tương uẩn khúc còn than thở
Ráng ánh chiều sang lệ nhỏ hàng
Khuất ánh trăng tàn sao mai đợi
Liễu nhành ủ rũ gợi mùa sang
Chợt đâu gió vọng lời nức nở
Xót chút thuyền quyên mộng lỡ làng

Có phải miền thu lá nhuộm vàng
Nai vàng ngơ ngác gọi tình lang
Rừng khuya tỉnh lặng mùa trăn trở
Róc rách dòng trôi mộng ước vàng.
Dõi bước phiêu bồng ai ngóng đợi 
Người đi biền biệt bóng thời gian
Nhặt thu từng chiếc màu loang lở
Nhỏ giọt dòng buông khúc khẽ khàng