Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

NÍN ĐI EM !


NÍN ĐI EM !
(Cùng Thu với: NGHE ANH - EM NÍN ĐI NÀO)



Nín đi em ! nín ngoan nè
Đời ta côi cút  bên hè hẩm hiu
Ngày cơm chẳng được bao nhiêu
Chỉ toàn nước mắt, rong riêu cuộc trần

Ráng đi Em ! bởi số phần
Mẹ Cha bỏ lại ta cần nhau thôi
Mai này cuộc sống nổi trôi
Nhờ ơn bá tánh…sống thôi em à

Anh em ta vốn chỉ là
Lang thang hè phố mái nhà là hiên
Tương lai phía trước ngả nghiêng
Mịch mù một kiếp trần duyên cuộc người


MÃNH VỠ CUỘC NGƯỜI


MÃNH VỠ CUỘC NGƯỜI
( Cùng Thu với : HÃY THA THỨ CHO EM )




Tôi đọc bài thơ Em viết về mình
Cũng là viết về khúc tình trăn trở
Cái cảm nhận như nghe trong từng hơi thở
Em cùng những mảnh vỡ cuộc người

Tôi hiểu rằng sau những nụ cười
Là trái tim nén ghìm – câm lặng
Em đã vượt qua sóng ngầm, biển mặn
Để trao đời dấu lặng yêu thương

Tôi biết rồi khi người phụ nữ soi gương
Sẽ thấy trong chính mình khát khao tương thích
Những thiệt hơn , những dấu hằn phế tích
Đã cho em sống có ích cho mình

Nào phải em điên trước những chùng chình
Cái hữu hình giúp chính mình không sa vào tội lỗi.
Nào phải tình yêu hóa Em mù lòa nông nỗi
Em vẫn cố giữ gìn… bờ hạnh phúc mong manh

Tôi biết rồi, Em nhìn đời như những bức tranh
Với gam màu khi xanh, khi xám
“Đời thực ồn ào” cũng không thể trám
Bao nỗi đau Em nào dám thở than

Mỗi ngày qua sổ đời cứ lật sang trang
Để trái tim Em dần biến sang chay sạn
Nước mắt Em biết bao mùa vơi cạn
Lúc nào ngừng ở giới hạn của khổ đau ?

Em có lỗi gì đâu bởi lẽ trước sau
Dù rất đau tôi cũng nào dám trao lời thương đến
Chỉ đứng từ rất xa nhìn Em trìu mến
Sẻ chia cùng Em… những ngọn nến buồn.

Tha thứ cho tôi ! vì tất cả mọi vấn đề điều có cội nguồn
Tôi luôn muốn giữ hạnh phúc mong manh mà em đang có
Chúa là niềm tin cuối cùng đứng đó
Chứng giám con chiên gian khó của Người

Hạnh phúc cuộc trần mấy ai được mỉm cười ?
Cổng cấm thành chỉ dành cho người ngọa quỷ
Vì thế niềm đau Em ơi !  là niềm đau thế kỷ
Tận thẳm sâu không chỉ một riêng ta

Đêm nay nhé Em hãy ru mình vào khúc thánh ca
Xin làm những con cừu non bên CHA cứu rỗi
A men ! xin Chúa lòng lành xóa bao tội lỗi
Đốt thiêu ta với mỗi trái tim đau…

Thuydu



Chủ Nhật, 10 tháng 8, 2014

NHẶT KHÚC THƠ HỒNG


NHẶT

Người về nhặt những vần mơ
Đêm trăng gói lại tuổi thơ ươm hồng
Giăng tay khơi ngọn nến lòng
Hồng tâm thắm đỏ hoá vòng tư tương




KHÚC

Về khi khuất bóng chiều tà
Ru ru cánh võng ơi à tình trao
Về khi nghe dạ nôn nao
Vần thơ chờ đợi ánh sao đêm hè

Chia chung mặn ngọt bạn bè
Ngữ vần khai bút hội hè hoan ca
Khúc mùa réo gọi vang xa
Mai này ! Người nhĩ ? tim ta rộn ràng


THƠ HỒNG

Bình minh muôn tiếng chim ca
Thơ hồng Người cũng ngân nga góp đời

Soi trong mắt chiếu sáng ngời
Vút xa đến tận chân trời yêu thương
Mai này ! Ai dệt sợi vương ! ?

GỌI MÙA


GỌI MÙA



Có phải mùa này Hà Nội vào thu  ?
Trời đem những hạt mưa
ru  tình dịu mát
Dường như đâu đây
mùi hương từ tóc Ai thơm ngát ?
Để kẻ lãng du dừng chốc lát thẫn thờ

Sài gòn mùa này
những cơn mưa trắng mịch mờ
Có một người trông chờ, ngóng đợi
Người Hà Nội xa xăm vời vợi
để lòng ai mãi gợi một niềm đau

Thu…thu vàng
miền gió xôn xao
Cánh diều nghiêng chao câu hò hẹn
Đêm Hồ Tây…chiều xưa
tình chưa trọn vẹn
Dường như nghe
nghèn nghẹn bờ mi

Hà Nội ơi !
mùa đã mấy khi ?
Sài Gòn ơi !
thương chi câu đố
Đêm trải dài…bước chân cuối phố
Lặng lẽ hàng cây như cố gọi mùa