Thứ Hai, 21 tháng 10, 2013

ĐÊM THAO THỨC



Đêm thao thức



Đời lưu dấu trăm năm
Nguyệt hồ dăm thuyền lá
Dòng thơ ai nấn ná ?
Cung bật xóa thời gian

Trăng ánh vàng chứa chan
Dạo ngang ngoài song cửa
Gọi về đây thắp lửa
Khơi tro tàn lạnh câm

Tình hỏi tình xa xăm
Lung linh tâm thổn thức
Tim hỏi tim bứt rứt
Đêm thao thức giọt loang

Người nhé người xin mang
Thơ tình thơ chan chứa
Nghe nhịp đời đôi lứa
Bước chân trần tháng năm

Thứ Bảy, 19 tháng 10, 2013

NƠI TỰA NỖI BUỒN



Nơi tựa nỗi buồn


Người chọn thơ để làm điểm tựa
Tôi mượn thơ để dựa nỗi buồn
Đứng nhìn đời với những vở tuồng
Dối dang, cuối luồng cùng mặn đắng
 
Nuối hồng tâm những đêm buồn trống vắng
Âm thầm đêm…trắng tháng ngày trôi
Cuộc trần dài bước lạc lõng xa xôi
Buồn vui mình tôi, không cần chia sớt
 
Nuốt ngược vào tim, giọt bão lòng chực rớt
Xoá bụi đời, vớt ải nhân gian
Tôi chọn thơ với vận ngữ chứa chan
Để cuộc người, bước sang… trang được mất

Tất cả niềm vui chừ đem cất
Bỏ lại sau lưng chất ngất khôn nguôi
Nơi một ngày khi đã buông xuôi.
Tôi mượn túi thơ nuôi hồn hoài niệm

PHỐ NÚI BUỒN



Phố núi buồn




Phố núi buồn
Mong ngóng tình nhân
Sương chiều dâng dâng
Màu nhớ

Phố núi tình
Riêng mình chờ đợi
nụ hôn xưa
vời vợi khuất xa

Con dốc gầy
Khập khểnh riêng ta
nỗi niềm xa
hẹn hò lưu luyến

Mịch mù giăng
thở dài nghe tiếng
giọt cà phê
nhỏ điếng lòng ai

Người có về để mắt nghe cay ?
Tìm chút nắng mai cuộc trần mặc cả
Con phố dài đi về hối hả
Hai ngả đời nhau, góc phố hanh hao


Người phố núi, giản dị thanh cao
Tình phố núi trước sau chung thuỷ
E thẹn, ngại ngùng như hoa Diên vĩ
Như Dã quỳ riêng chỉ đợi mong

Phố của ngàn thông
Phố của mưa giông không nghỉ
Những niệm hoài…thủ thỉ
Những hẹn hò chỉ của riêng tôi

Phố với những nụ hôn môi
Xa xôi vời vợi
Phố của tháng ngày mong đợi
Ngày Ai về ? vẽ sợi kêu sa

NƯƠNG NÁU



Nương náu*




Tôi rất mong, Người không còn những nỗi đau
Sống bình yên giữa hai giòng trong - đục
Khi xa được cuộc trần lục dục
Tâm sẽ tịnh yên với ngục yêu ma

Quá khứ là một khoảng đời ta đã đi qua.
Với những miền đau thì chẳng cần níu giữ
Thà sống một đời cô lữ
Với số phận an bài * nương náu trong thơ.

Đời vốn dĩ là những giấc mơ.
Mà những giấc mơ có gì đâu là mới mẻ ?
Thực tế chỉ là những điều buồn tẻ.
Ảo… luôn là những lối rẽ phân vâng.

Ngày mà Người không còn thấy trong lòng những ngọn sóng dâng.
Là lúc sẽ lâng lâng riêng hồn một cõi.
An phận, bình yên, luỵ phiền, mệt mỏi
Tất cả đã xa…nơi dấu chấm hỏi đời.

* nương náu : Tôi chọn thơ là nơi tôi nương náu ( Trăng Khuyết )