Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

CÓ MỘT NGÀY






CÓ MỘT NGÀY




Có một ngày muốn trở về tắm mát dòng sông
Sông tuổi thơ một thời đầy mộng
Có một ngày lạc giữa đồng cỏ rộng
Giật mình hỏi ta… mộng đã bay rồi

Có một ngày mầm mới đâm chồi
Mà sao ta một mình… nửa đời mông quạnh
Hay bởi ta lạc...?
giữa cuộc trần bất hạnh
Giờ tự ta…hỏi có một ngày ?

NGƯỜI...!




NGƯỜI…! HÃY NGHĨ LẠI ĐI



Hì…Người chẳng hiểu vì sao Người chưa vui ?
Giản đơn thôi, bởi không có cuộc vui nào không kết thúc
Và sau đó thường là lúc
Một mình soi gương cái phút tự riêng mình
Người nằm sấp, nằm nghiêng, nằm ngữa…chùng chình
Thấy trần nhà hình như muốn khóc…híc
Tận thẳm sâu trong tử đồng Người…cũng nhích
giọt mặn nào khúc khích…rơi…rơi

Những sợi tóc bồng cũng có cảm giác chơi vơi
Là lúc Người vào nơi của đêm…cô độc
Trăng cũng buồn không thèm chịu mọc
Tôi cũng thôi vì Người… làm mấy tập thơ tình
Ngày qua,tháng lại, tíc tắc…vô hình
Cái vô lý lâu rồi cũng hoá thành điều có lý

Như ban đầu tôi rất yêu Người mà Người lại bỏ ra đi
Để tôi ở lại một mình với dấu di căn oán hận
Người  có biết không ? tôi đã thứ tha cho Người bao nhiệu bận
Nhưng cuối cùng rồi cũng nhận lẻ loi
Hãy tự một mình đốt đèn lên soi
Tự nhìn vào gương coi mình sai đúng
Có ai thật thương Người không ? hay họ còn rẻ rúng
Ngữ ấy có chồng rồi còn nguẩy ngúng theo trai

Tương lai
chẳng phải đâu nằm ở chỗ mượn vay
mà sự đời hễ có vay thì phải trả
Khi còn trẻ trung bởi do Người  mặc cả.
Giờ màu tóc sương không còn gã nào nhìn

Người…! chẳng hiểu vì sao Người chưa hiểu chính mình ?
Sau những cuộc hoang vui
Thì tình…phụ rẫy
Chứ nào phải đâu…tôi muốn đẩy
Không tha thứ cho Người ?
Người…! hãy nghĩ lại đi.

VÔ ĐỀ




VÔ ĐỀ



Đắng…!
giọt rơi Café buồn
Đau…!
giọt đời cay mặn
Nặng…!
một cuộc trả vay
Say…!
buổi chiều thu muộn
Cuộn …!
nỗi niềm trăm năm.

ANH NGỦ ĐÂY...ĐỂ EM DẬY LẤY CHỒNG




ANH NGỦ ĐÂY…ĐỂ EM DẬY LẤY CHỒNG




Ừ ! anh cứ giả vờ ngủ đây để Em dậy lấy chồng
Có được đứa chồng thật vui mà sao lại thấy phần đời bùn chán ?
Hay tại người Em định lấy là người có dáng ?
Rất hào hoa nên cả tháng chưa gặp được một lần ?

Bảo rồi mà, tại Em cứ tần ngần
Nằm gần anh mà cứ như bất cần động chạm
Giờ đứa Em muốn lấy là một chàng liều mạng
Hì…Em gặp nạn rồi khi đã bỏ lại anh

Ai bảo Em không ranh…để biết lúc nào canh
Bỏ anh rồi giờ sanh ra lối bí…hì
Khi không anh mọi thứ trở nên vô nghĩa lý
Cứ thét đi Em như vào vai kịch hí…phường tuồng

Chẳng ai nghe đâu khi đời Em cuộn rồi cuồng
Cả đến ánh nắng chiều cũng buồn chẳng đến
Không thèm ru Em, cho Em biết vị đắng của không ai thương mến
Nhục - vinh ư ! cứ chịu đi Em có xá chi

Bất hạnh, đắng cay, rã rời anh cũng gặp lắm khi
Giờ thì nó đang lặp lại trong Em bi kịch
Hì…mới có bi nhiêu mà Em vội hịch
Chấm dứt cuộc người đâu mà quá dễ vậy Em

Sẽ còn dài dài, Em cứ ráng sống mà xem
“Cả đêm trắng lời” cả ngày thinh lặng
Cái cuộc người vốn là rất nặng
Dễ gì nhắm mắt ra đi lẵng lặng được…nà

Khi đến lúc Em muốn ngủ vùi thì không còn chỗ đâu à
Đêm dày đặc không còn nơi Em nhét mình vào đó.
Nếu cố chen vào Em sẽ thấy anh còn nằm đó
Giả bộ ngu ngơ… ngủ thêm, để Em dậy đi…lấy chồng