Thứ Bảy, 16 tháng 2, 2013

KHOẢNG TRỐNG CHỜ NHAU


KHOẢNG TRỐNG…CHỜ NHAU

 Muộn chăng Em, một cuộc đời người
Có gì đâu, khi bể dâu cười cợt
Sóng trùng khơi vỗ bờ từng đợt
Cánh chim âu bất chợt lừng không


Dòng thơ càn, trở chứng mênh mông
Bãi âm vang có không tưởng tượng
Đêm bờ hoang hình hài vay mượn
Ngồi buồn như bức tượng trăm năm

Nước mắt mưa phải tại xa xăm ?
Ngậm ngùi biển ngâm hồn cát rã
Tim Em, anh biết nào vội vã
Nên muộn màng chi ở một ngã đời

 Bể dâu là một cuộc xoay vời
Nên vạt nhớ khi rời là tạm bợ
Mượn – vay vốn dĩ đời là nợ
Xa xôi người ! chỉ sợ dư hương.

Cánh hoa đời, trời lạ tựa nương
Phương xa tàn sương, đêm nhành lá
Tia nắng đẹp có khi là dối trá
Về vườn anh, đọng một đoá trăng ngà.

Thời gian tự xưa, không có tuổi già.
Can qua nhiều, nhạt nhoà nhung nhớ
Và vì thế, anh xin Em chớ
Nghĩ muộn màng…
Khi khoảng trống chờ nhau

Thuydu

Thứ Sáu, 15 tháng 2, 2013

CUỐI CÙNG....ƠI LÁ !


CUỐI CÙNG….ƠI LÁ !


Tôi về …
 từ cõi nắng xưa
Thả rong cuối phố
 chiều mưa chập chùng
Rơi !...rơi…!
 chiếc lá cuối cùng
Lang thang xin nhặt
 bão bùng lá ơi

Một mình…
 lá vẫn chơi vơi
Trùng khơi riêng chốn
  miền rơi úa vàng
Hong khô…
 giấc ngủ muộn màng
Thẩn thờ tìm những
  ngỡ ngàng trong thơ

Đêm này…
 tìm lại trời mơ
Mà xưa Người cất
 ảo mờ vào đâu ?
Lá rơi…
 tình cuối canh thâu
Bể dâu xót lại
 mưa ngâu đợi chờ

Chân tình…



 nào dám ơ hờ
Gửi riêng một lá
 giữa bờ thu phong
Bám cành…
 bịn rịn chờ mong
Nụ môi tôi nhé 
 thong dong trao Người

Lá ơi !...
 xin một nụ cười
Dù còn xót lại
 Tôi - Người nhân gian
Cuối cùng…
 vỡ vụn tôi mang
Chiếc hôn cùng lá
 lang thang giữa đời

Thuydu

Chùm thơ - EM LÀ CÔ GÁI DA VÀNG

Chùm thơ : Với cháu Ngọc Mai

EM LÀ CÔ GÁI DA VÀNG

Em là cô gái da vàng
Tóc đen dáng nhỏ Xuân sang tuổi hồng
Mặt trời bừng đỏ đằng đông
Mắt thơ tròn mộng giữa dòng sông xanh

Anh về quê mẹ đầu gành
Tàu dừa nghiêng nón trông anh bóng chiều
Ngóng Xuân ngóng biết bao nhiêu
Bấy mùa Xuân nhớ cánh diều chờ tin

Xuân về Mai, Đào thắm tình
Muôn hoa nở rộ ... đăng trình bước anh
Ô hay cánh én chuyền cành
Chíu cha chíu chít mừng anh trở về 

NGUYỄN NGỌC MAI


 CÔ GÁI VIỆT NAM
Tặng cháu Ngọc Mai




Chú biết rồi…
Cháu là cô bé dể thương
Mắt nai còn chưa vương bụi đời trần thế.
Trên đầu cháu cài nhành nguyệt quế.
Tuổi hồng vẫn thế vô tư

Chú biết rồi
Mắt cháu chứa bể trời ưu
Mong thế gian là bầu trời xanh mộng
Chiều quê hương chờ cháu về dang rộng
Một vòng tay…lồng lộng cánh diều

Mắt long lanh, Cháu dáng nhỏ mĩ miều
Trong hồng tâm, chứa bao điều mơ ước
Suối tóc mây, trang đài tha thướt
Chỉ vì
Cháu là.... 
cô gái 
Việt Nam.


Thuydu 

 TÌNH THƠ - TÌNH NGƯỜI SÁNG SOI 


Vâng cháu nghe ...
Vần thơ chú gửi lời thương
Giọng thơ nhỏ nhẹ ... vấn vương tất lòng
Tình thơ chú trải mênh mông
Lên đời vạn kiếp máu hồng vàng da

Chúng ta Châu Á đấy mà
Lòng nhân thân ái thật thà quý nhau
Vần thơ nhã nhặn mến trao
Câu thơ ngời ý dạt dào reo vui

Tình thơ chú gửi thật tươi
Cháu trân trọng lắm những lời chú ban
Trời cao bảy sắc cầu sang
Cho thơ sáng mãi trăng vàng sáng soi 

Ô kìa ... đẹp quá chú ơi !

NGUYỄN NGỌC MAI
15/2/2013




Thiên Thần bé nhỏ
 

Thiên thần bé ... củachú ơi !
Sáng trong nét bút, thơ rơi đôi vần
Tuổi mơ vận đã vô ngần
Ngày sau Cháu sẽ, nàng thần thi thơ.

Mơ đi cháu nhé hãy mơ
Với lòng nhân ái thả thơ cho đời
Thật thà chú đã đáp lời
Cháu yêu của chú rạng ngời tinh hoa

Mai này đất Việt nở hoa
Vầng thơ Cháu mãi giao thoa tình người.
Ơ sao !...mắt cháu mĩm cười ?
Ừ thôi…chú sẽ không lười làm thơ.

Đêm qua…chú lại nằm mơ !


Thuydu

Thứ Ba, 12 tháng 2, 2013

NGỠ ĐÔNG


NGỠ ĐÔNG


 “ Hạnh phúc thuộc về hôm qua ”  
( Mpn )
……
Sẽ mãi theo ta một đời bảo nổi
Đêm trở trăn, trái tim cằn cỗi
Nhưng tôi biết bên trong, ẩn dật một nỗi buồn

Có phải Người chứa khát vọng cội nguồn
Nên nụ hôn tôi chờn vờn trở giấc
Vuốt ve thịt da vào miền chất ngất
Trái yêu từng cất nỗi đợi chờ


Trong đêm tối, tỉnh say dại khờ
Tôi trao Người, bờ lâng lâng sóng cuộn.
Lời ru Người cho dù có muộn
Cũng gõ thầm ước muốn tình tôi


Xin ru Người, tròn giấc hôn môi
Bồng bềnh trôi dòng thương , dòng nhớ
Lời ru tôi… xin Người đứng chớ
Cuộn mình…cơn khát ngỡ đông

Thuydu

SẮC ĐÔNG


Sắc đông


Gió vẫn mãi đi rong
Thênh thang đời rong ruổi
Tình yêu nào có tuổi
Nên địa đàng chờ trông.

Lời ngỏ giữa đêm đông
Đâu phải là băng giá.
Ngữ khắc ghi vào đá
Vẫn lưu truyền nghìn năm

Trông ánh nhìn xa xăm
Chứa ẩn đầy hoang mạc
Cung sầu trong nốt nhạc
Rơi tận đáy hư vô


Lời khấn niệm nam mô
Cứu linh hồn tội lỗi
Trái tim miền cằn cổi
Sa mạc hoá bảo giông

Thân một kiếp hát rong
Trôi trong trời vô cực
Đâu là bờ, là vực ?
 Gom trọn hết u mê.                                                                               


Đời một cõi lê thê.
Tháng năm đành phải trả.
Đâu cần chi mặc cả
Ngã  con tạo xoay vần

Cái mà ta rất cần.
Một trái tim hồng đỏ
Lửa nồng soi đêm tỏ
Tim chạm ngõ miền yêu.

Tâm nương gió phiêu diêu
Tử đồng chiêu ánh khát.
Trái tim còn bỏng rát.
Xin tựa sát Người ơi.


Đừng để nỗi chơi vơi
Sắc đông mùa rơi lạnh.
Tuyết  trắng trời có chạnh ?
Xin Yêu nhé cạnh kề.

Đợi một gót quay về.
Bờ mê thề vẫn đợi
Đêm chờ mong vời vợi
Xám một trời sắc đông.

Thuydu