Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

RU...

RU…

 Ru người, người khóc ta đau
Ru ta lạc giữa chênh chao cuộc mình
Ru đêm vời vợi cuộc tình
Ru ngày dường thấy chùng chình…chơi vơi.
Tình nào có phải cuộc chơi
Vết thương sâu lắng tận nơi cõi lòng.
Đau thương, buồn tủi, chất chồng
Ghét hờn, giận dỗi cái vòng quẩn quanh
Cuộc người tựa một bức tranh
Gam màu sáng tối mún manh, thãi thừa
Thiên thu tình…cũng chỉ vừa
Bỏ tôi ở lại… lọc lừa nhân gian
Thuydu

GA NỔI


MỞ MẮT

THÔI CHẲNG LÀ GÌ..
.
Nhắm mắt. Ngỡ mình là gió
Thổi khẽ về mùa vu vơ
Chỉ thấy một màu quạnh quẽ
Trên phiến lá sầu cong khô
Nhắm mắt. Ngỡ mình là nắng
Vui đùa trên những khóm hoa
Triền sông gọi mùa cải đắng
trổ ngồng. Sâm sấp nước sa
Nhắm mắt… Thôi chẳng là gì
Tựa cửa ngắm mùa Thu qua
Chiều nay giống chiều xưa nhỉ?
Nhớ người. 
Luễnh loãng tan ra…
...
Hương Hoàng



MỞ MẮT…
Mở mắt nhìn đời chua xót
Thu nào quay gót… vàng rơi
Chờ nắng, nắng đã rong chơi
Chờ mưa, mưa nơi xa ngái
Mở mắt thấy đời ngang trái
quạnh mông thôi chẳng là gì
Thì thôi riêng một thầm thì
Ta ghì chính ta đá cuội
Mở mắt nhìn đời ngu muội
Chờ trăng, chờ cuội tít xa
“ Nhớ người. Luễnh loãng tan ra”*HH
Ta thấy 
ta vừa nhắm mắt.
Thuydu

LỤC VẦN


VỠ

VỠ

Có phải giống như một bức tranh
Tình yêu long lanh, lấp lánh
Chiêu dụ ta nhấp men say sóng sánh
Rồi sau đó nghe cay trong nhánh tim mình
“Trái tim hoang mang”* chân bước chùng chình
Vỡ tan…lòng tin tan vỡ
Nghe như một điều gì bỡ ngỡ
Phải chăng hơi thở lụi tàn?
Này!
bỏ sót những dịu dàng
Và này!
Mất rồi những nồng nàn…chất ngất
Trái tim mồ côi chừ vương vất
Hỏi còn xanh
Hay đã tắt…lụi tàn!?
(*Ngọc Yến Huỳnh)
Thuydu

NGỰA HOANG


SẼ KHÔNG

SẼ KHÔNG…



Anh sẽ không làm em khóc đâu em!
Vì giọt lệ em làm trái tim anh đau buốt
Tự trong thâm tâm anh nguyện mình theo suốt
Những bước em đi mặc lem luốc cuộc trần
Anh hứa mà anh sẽ đến thật gần
Sẻ chia khi em cần một bờ vai tựa
Cuộc đời này chẳng ý nghĩa gì nếu anh chọn lựa
Con đường không em vó ngựa chẳng bình yên
Có thể đôi lúc anh là kẻ điên
Nhưng trái tim anh vẫn dành một góc riêng em trong đó
Bởi em luôn là gió
Thổi đến miền anh ngọn gió thương yêu.
Hỏi em cuộc mình rồi được bao nhiêu?
Nên anh không để đâu những rong rêu làm tình phai nhạt
Dẫu biết nhịp đời có lúc bước đi rời rạc
Nhưng em tin đi cánh hạc cũng quay về
Với em! tình yêu anh là sự mặc nhiên của sự vỗ về
Chứ không phải là cuộc chơi với lời thề đầu môi, chót lưỡi
Cũng không là rác rưởi
Giữa đời thường
bất chợt ngửi đam mê
Chẳng cần đâu em phải ủ ê
Em đừng khóc
Cõi lòng anh…tê buốt.
Thuydu