Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

VỀ ĐÂU ?



Về đâu ?




Lao xao sóng hoàng hôn buồn trải nắng
Lẻ loi đò hiu hắt giữa dòng Tương
Ai gác mái mờ sương xa khuất ?
Mái rạ chiều khói nhẹ tỏa vương

Sâu thâm thẫm vạt buồn lữ thứ
Bước chân trần vạn ngả về đâu ?
Cuộc người rằng có phải bể dâu ?
Trăm năm lạc sâu miền ký ức

Canh thâu vắng dạ chồn bứt rứt
Giá đông trời nghe nhức tự xương
Ta mình ta đối mặt soi gương
Đêm ngạ quỷ còn vương phế tích

Chủ Nhật, 5 tháng 1, 2014

BA BỐN...CỘNG


Ba bốn...cộng



*“ Em cộng thời gian bằng mắt”…
Tôi trừ phần người bằng đau
Đo lận đận bằng lao đao
Số phận trước sau đành vậy

Bao lần ngả rồi đứng dậy
Được mất từng để lên cân
Lời ngọa dụ rơi góc sân
Áo cơm pha bằng giọt mặn

Nghĩ về tình đời nghe nặng
Mượn ngôn từ thầm lặng trang
34 tuổi buồn dày lang thang
Miên man về miền thật ảo

Công thức đời là nghịch đảo
Người nguyền nhau bằng xảo ngôn
Tờ lịch cuối cùng đem chôn
Giật mình hôn vào 34...
*Thynguyen

Thứ Sáu, 3 tháng 1, 2014

CUỘC NGƯỜI



Cuộc Người




Em tất bật giữa dòng đời toan tính.
Chạy theo thời gian phũ kín cuộc người
Không như xưa in dấu nụ cười
Hồn nhiên của...một thời thơ dại

Cuộc trần khiến xui, em bước chạy
Theo sa hoa, phù phiếm, hảo danh
Nơi góc này còn chỉ một riêng anh
dấu chua xót, trong khoảng miền vô cực

Anh muốn níu em, thôi rơi vào đáy vực
Nơi rẫy đầy giả dối chực chờ.
Nhưng trong em, anh chỉ còn một bóng mờ
Thực hư nỗi ngờ phũ đặc.

Để trong anh giữa yêu thương và phó mặc
Giằng xé, đớn đau ở cung bậc hồng tâm
             Chỉ biết đêm về với khấn nguyện lâm râm
Cuộc người trăm năm, một lần em quay lại

Thứ Tư, 1 tháng 1, 2014

NGÀY CUỐI CÙNG NĂM CŨ...ĐỪNG



Chúc mừng " CẦM MƯA " vừa được xuất bản

Bốn người đàn ông đi lạc trong Em
Tôi người thứ năm cũng mất
Em “ CẦM MƯA” bay lất phất.
Tiếng nấc lòng, trở giấc miền hoang



Thích ·  · Chia sẻ


·         Thy Nguyen thích điều này.
·         https://fbcdn-profile-a.akamaihd.net/hprofile-ak-prn2/s32x32/274775_100004799200291_1747805019_q.jpg
Đã thành sông thành lệ thành hàng.

 Đã bảy mùa bão giông cháy khát.

Gió nôn nao mà cuộc người câm bặt.

 Thèm giọt rượu mùa gió chướng chạy quanh.

NGÀY CUỐI CÙNG NĂM CŨ

Thế là năm thất lạc
Để lại một khoảng trời
Em vừa mừng vửa tủi
Cắt đêm rộng với anh

Còn lại một phần hai
Dịu dàng trong cổ tích
Xuôi phía nào cũng mỏng
Giao thừa ngoài kia sang

Em tập lời khuấy tan
Em tập trôi vào nhớ
Em tập dừng khuyết vỡ
Để đêm phẳng lặng hơn

Lóng cóng vớt thẳm sâu
Lóng cóng tìm gió ấm
Lóng cóng nhấn phím bỏng
Em bỏng cả cuộc người

Ngày như là ngày rơi
Cuối cùng chào năm cũ
Anh đừng đùa nỗi nhớ
Để vuông em giao thừa
 ĐỪNG

“ Ngày cuối cùng năm cũ ”
Em lóng cóng cuộc người
Anh biết khóc hay cười
Khi tim lười động đậy

Nào anh muốn khơi dậy
Nỗi niềm buồn đa mang
Nơi cái lạnh chưa tan
Giao thừa sang năm mới

Đừng tập dừng bước tới
Đừng trôi vào mông mênh
Đừng cảm nhận tập tênh
Cũ nửa phần khuyết vỡ

Phía chân trời rực rở
Đang mở rộng đợi chờ
Thuyền sẽ gặp Bến bờ
Căng buồm chờ gió lộng

Ngày cũ qua lắm mộng
Ngày mới đến bình yên
Sẽ không còn truân chuyên
Vẹn tròn nguyên tình ý