Thứ Bảy, 16 tháng 11, 2013

LOAY HOAY



Loay hoay
 

Phố gầy
mấy bận Người qua
Loay hoay cuộc thế
Người – Ta lạc loài
Ngày đêm
mòn mõi hình hài
Nhặt đầy gian dối
xây đài phong ba

Chân gầy
mõi gối đường xa
Bước qua chiếc bóng
Yêu ma kiếp này
Mai sau
nếu có xum vầy
Xin Người đừng hối đoạ đày gieo neo...

Thuydu




Ta loay hoay
Người loay hoay
Ngó nghiêng đâu đó
Để cười thế nhân
Phố gầy
Và bước chân gầy
Em tha nặng kiếp
Nhặt đầy nỗi đau

Người qua
Để dưới chân cầu
Lưa thưa chiếc bóng
Mây rầu nhìn theo
Ai ơi mấy vạn gieo neo
Tiếc ngày xưa ấy không theo anh về...

Thynguyen81




































Thứ Sáu, 15 tháng 11, 2013

NIỀM TIN



Niềm tin…?



Anh nào muốn thế chấp niềm tin
Để mất đi giữa cuộc người gian dối
Khi bên ta vây quanh là bóng tối.
Thì đôi lúc niềm tin, chẳng còn lối quay về.

Ý nghĩ trong Em có phải là những bội thề ?
Lấy đi niềm tin, xưa… tràn trề hy vọng
Và rồi anh lạc vào đồi cao gió lộng.
Ở đó không còn, những khát vọng yêu thương

Sáng nay mùa đông, nắng sẽ không vương.
Anh soi gương thấy hồn hoang lạnh
Bởi niềm tin đã không còn kề cạnh
Chỉ còn nơi nhau, phía góc chạnh cay lòng.

Ở giữa mùa đông thì làm gì có cầu vòng.
Nên ta trôi trong hai dòng xuôi ngược
Anh nào tính toan những gì mất được
Cái quẩn quanh đánh cược đời nhau.

Những dối lừa sao Em lại nỡ trao
Gieo vào anh một trời ngao ngán
Biết đêm nay, ngày mai…có còn trời sáng.
Cho anh lấy lại niềm tin nơi ánh ráng chiều.

Khi xa… anh mới hiểu ra điều
Lặng im, bặt câm... gió chiều thổi ngược
Nhân chứng niềm tin chỉ còn khi ta vượt
Được nỗi đau, dốc trượt nhân gian

Thứ Năm, 14 tháng 11, 2013

GIÁ NHƯ...

Giá như…



Giá như mà…đừng có mùa đông
Để gió lạnh, không về cao nguyên phố
Giá như Em chưa đừng đánh đố
Nuối tiếc tình, rời phố đi xa.

Giá như rằng…chẳng có miền xa
Thì tôi Em mãi thiết tha gần gũi
Đêm đơn côi hút heo buồn tủi
Góc phố hanh hao gió đuổi tư bề.

Giá như…mùa đông không có lời thề
Thì xưa tôi về, dốc cao không hoang vắng
Đêm thì dài, ngày thì rất ngắn
Tôi – Em, nếm giọt đắng… đời nhau.

Giá như…ta đừng để mất nhau
Thì những vì sao không còn đi lạc
Và…! nếu như tình ta chưa nhạt
Thì Em – tôi vẫn ngào ngạt thương yêu

Giá như cuộc trần không phũ rong riêu
Thì ánh chiêu dương mãi còn rực rở
Và…! Giá như xưa, ta đừng quen hơi thở
Để bây chừ, không bỡ ngỡ trời đông

Ta ước gì ở những lối ngàn thông
Phố cao thong dong Dã quỳ đan nối
Đêm đầy sao, tình không gian dối

Ta nắm tay Người mặc tối trời đông

Thứ Tư, 13 tháng 11, 2013

PHẬN NGƯỜI PHÍA EM

Phía Em phận người



Câu lục 
Em lại để rơi
Nụ cười vừa nhận 
hãy thơi thảnh lòng
Mưa…! 
xin cứ để trôi dòng
Cuộc trần còn lại 
mặn nồng nhân sinh

Đêm rồi 
lại đến bình minh
Đông rồi xuân viếng 
lung linh tình người.
Vần thơ lẻ 
để mĩm cười
Loay hoay chi nữa 
phận người phía Em


Thứ Ba, 12 tháng 11, 2013

THU HỀ



Thu hề

  
Ngày thu đi…
Ai lặng lẻ đứng nhìn
Sắc thu vàng
chùng chình nhoà nhạt
Như tơ đời
ta từng giăng lạc
để bây chừ
rời rạc tiển thu xa

Lối cỏ mòn
Người đã từng qua
Hoang mơ… len qua tôi thật nhẹ
Lời cổ tích tuổi thơ từ Mẹ
Vẫn còn mong
Ngày tháng ruổi rong

Sẽ hồi sinh…
Dù miền đợi long đong.
Cứ tin
từ trong được mất
Ta vẫn chờ
Ngày thu vừa khuất
Xào xạc vàng khô
rất thực…thu hề

Thứ Hai, 11 tháng 11, 2013

NGUYỆT THƯƠNG BƯỚC LẠC



Nguyệt thương bước lạc



Nguyệt sầu thương khúc luỵ muộn phiền
Bán dạ vắng hoang đàn nhân tấu
Cung sầu ngân phím tình ơi thấu ?
Nửa mảnh vàng rơi dấu hồ tuyền

Bâng khuâng cầm vọng chốn hoặc huyền
Thướt tha đài dáng thuyền khua mái
Lộng khung sĩ hoạ hồng tâm trái
Bảng lảng toả chiều mái rạ lam.

Lạc bước duyên đời ất hữu cam
Phận riêng cảnh giới nam hướng định
Mịch mù bắc hướng tịnh ngữ thi
Xoãi cánh chim di phi cánh độc.